Ám ảnh

Minh Nguyên| 25/07/2017 09:50


Mùa sen đang tàn 
Em vẫn vắng xa
Trăng Tây Hồ đã đi vào kỉ niệm
Hao gầy ngày tháng buông lơi
Sóng vô tận Hồ Tây ngơ ngác
Ngày xưa ơi, khao khát yêu thương
Giấu vào lòng bao điều bày tỏ
Gửi vào sen hồng bát ngát hương say

Ám ảnh
Buổi chia tay
Buồn ơi...Vô tận
Bờ mi đẫm lệ ai vương
Mặt đất này sao lại vô thường
Đói nghèo bứt đi bao tình yêu đẹp?
Mùa sen ơi, hương thơm cho ai nữa
Em đã xa rồi...Nơi ấy có niềm tin

Mùa sen đến
Tôi lại đi tìm
Hình bóng em một thời sâu lắng
Dáng xinh tươi...Gió tung tà áo trắng
Ngát hương nồng tan vào màu nắng
Bay... bay ở cuối chân trời

Sen Tây Hồ, em ơi 
Vẫn còn muôn thuở
Riêng vầng trăng khuyết nửa muôn đời
Gọi thầm tên em mỗi buổi chiều rơi...

(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Ám ảnh
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO