Ăn và nghiền kem Tràng Tiền trên đất Huế

Thanh Ny| 30/01/2023 17:19

Quán kem Tràng Tiền nằm khiêm nhường trên đường Lê Lợi rợp bóng râm và tràn hương hoa níu ánh mắt, dùng dằng bước chân của bọn trẻ tha thẩn trong buổi chiều lưng lửng nắng.

1.jpg

Hai bé con mắt long lanh, môi nũng nịu vờ hỏi nhau: “Kem Tràng Tiền có lẽ ngon lắm chị nhỉ?”. Nhóc tì lớn hơn tí xíu liền chúm chím đáp lời: “Ngọt mát đến mê ly”. Tôi bật cười pha trò trước hai cô con gái lí lắc: “Ăn đi, chờ chi nào!”, rồi cả nhà chạy vù vào quán với cõi lòng rộn vui.

Những que kem be bé, xinh xinh đủ vị bày biện mướt mát trên chiếc đĩa khiến mấy khuôn miệng thòm thèm xuýt xoa liên hồi. Nâng niu que kem trên tay ngắm làn hơi mỏng tang tỏa ra dìu dịu, chợt nghe cánh mũi thoang thoảng hương cốm, đậu xanh, sữa dừa…

Bọn trẻ khúc khích cười cắn nhẹ lớp kem rồi chóp chép miệng thưởng thức cảm giác mát lạnh nơi đầu lưỡi lan ra thấm dần hương vị vượt thời gian của món ngon từ mảnh đất Thủ đô. Hương cốm ngọt thanh, đậu xanh thơm bùi, sữa dừa béo ngậy cứ ngây ngất trong miệng và gieo thương nhớ tâm hồn bao người.

“Phi thực kem Tràng Tiền bất thành người Hà Nội” - Ai cũng bảo đã thử một lần kem Tràng Tiền đúng gốc Hà Nội sẽ chẳng bao giờ quên được hương vị đặc trưng gắn liền cốt cách người Hà thành. Nơi mảnh đất giàu truyền thống văn hóa nghìn năm hội tụ ấy, bao lớp người đã lớn lên và gắn chặt ký ức tuổi thơ với quán kem nơi con phố dịu mát suốt bao mùa cây thay lá.

Chuyện những đứa trẻ đạt điểm cao được bố mẹ thưởng buổi ăn kem Tràng Tiền gieo muôn ngàn thanh âm rộn vang ký ức. Chuyện những chàng trai cô gái hẹn hò bên ly kem thắm tô tình yêu dịu ngọt. Chuyện những người con xa Hà Nội cứ mong ngóng đắm mình vào không gian, hương vị in hằn màu thời gian cho thỏa nỗi nhớ quê…

Có những món ăn đã khắc tạc nỗi nhớ khiến lòng người cứ mênh mang hoài niệm và chờ mong – Kem Tràng Tiền là một nốt nhạc dịu êm trong bài ca trầm bổng gọi tên “Hà Nội” – trái tim tuyệt đẹp của nước Việt.

Và gia đình nhỏ của chúng ta hôm nay thưởng thức rồi mê say kem Tràng Tiền trên đất Huế, lòng càng thêm yêu mến và tự hào về mảnh đất Thủ đô. Nỗi nhớ niềm thương, mơ mộng và ước vọng được một lần đặt chân lên mảnh đất nghìn năm văn hiến của chúng ta đã gói ghém suốt bao năm qua con nhỉ?

Bao giờ chúng ta đủ duyên lành để xách ba lô lên, tay nắm chặt, môi mỉm cười và mắt long lanh nhìn về hành trình phía trước, nơi cuối con đường là Hà Nội – một điểm đến vẫn ẩn hiện trong những giấc mơ chập chờn? Hẹn gặp nhé… trong một ngày không xa…

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Thanh Ny. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Chợ xưa, đồ cũ - nơi thời gian đọng lại
    Tôi yêu Hà Nội, yêu cảnh sắc, không khí, hồn cốt và dáng vẻ thanh lịch, sâu lắng của mảnh đất này. Yêu bốn mùa, cả những thời điểm không tên và những góc nhỏ lặng thầm, thân thương, thú vị!
(0) Bình luận
  • Hà Nội và tôi: Nhịp cầu nối những bờ vui từ làng ra phố
    Có những mối duyên đến rất khẽ, như một buổi sớm Hà Nội vừa tỉnh giấc. Không gõ cửa, không hẹn trước, không cần lời giới thiệu, chỉ lặng lẽ hiện diện trong đời ta như làn gió mỏng đi qua hiên nhà cũ, mang theo mùi hoa bưởi cuối mùa và tiếng lá xào xạc rất quen. Chỉ đến khi ngoảnh lại, người ta mới chợt nhận ra: à, hóa ra mối duyên ấy đã ở bên mình từ rất lâu rồi.
  • Hàng sấu già và chuyện nhặt phía sau tay lái
    “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội”, lời bài hát của nhạc sĩ Hoàng Hiệp làm cho tôi mỗi khi xa Thủ đô lại thường hay liên tưởng về Hà Nội với hình ảnh một thành phố đẹp đẽ, thơ mộng. Điều ấn tượng nhất với tôi là những hàng cây giữa tiết trời cuối hạ, đầu thu. Và con người nơi phố phường Thủ đô thì luôn cởi mở, chân thành và đằm thắm…
  • Đường Láng tôi yêu
    Hai mươi năm sống trong con ngõ nhỏ ở đường Láng nên đường Láng đã trở thành người bạn đồng hành, yêu quý của tôi. Tôi đã chứng kiến và sẻ chia những vui buồn cùng nó. Đó là những tình cảm thân thương khó có thể phai mờ.
  • Hà Nội không chờ tôi lớn
    Ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội với tư cách một sinh viên, tôi mang theo nhiều thứ hơn một chiếc balo. Trong đó có sự háo hức, một chút tự tin non nớt và rất nhiều bỡ ngỡ. Hà Nội trong trí tưởng tượng của tôi từng là những con phố cổ yên bình, những hàng cây xanh và nhịp sống chậm... rồi tôi thấy mình nhỏ bé giữa một thành phố quá rộng.
  • Những con phố nhớ tên tôi trước kỳ thi cuối cấp
    Năm lớp 12, tôi bắt đầu gắn bó với Hà Nội theo một cách rất khác. Không còn là những chuyến đi chơi ngắn ngày cùng gia đình, không chỉ là phố phường nhìn qua cửa kính xe buýt, Hà Nội bước vào cuộc sống của tôi bằng những buổi sáng vội vàng đến trường, những chiều tan học muộn và cả những tối ôn bài đến mỏi mắt.
  • Những người Hà Nội tôi gặp khi đã quen áp lực
    Khi đã đi làm vài năm, tôi không còn nhìn con người bằng ánh mắt háo hức như thời còn đi học. Những va chạm trong công việc, những áp lực về thời gian, trách nhiệm và hiệu quả khiến tôi trở nên dè dặt hơn trong cách quan sát và đánh giá người khác. Tôi quen với việc giữ khoảng cách, quen với những mối quan hệ vừa đủ, không thân quá cũng không xa quá.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Ăn và nghiền kem Tràng Tiền trên đất Huế
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO