Đôi mắt của mẹ

An Viên| 20/08/2019 11:44

Chuyện này chỉ anh với mày, trời đất và bầy vịt ngoài đồng này biết. Nói thật, nhà anh khổ nhưng thấy hoàn cảnh mẹ con mày còn khổ hơn. Anh chẳng biết giúp thế nào. Thôi thì đồng cảm với nhau là được. Thơn hơn Cường cả chục tuổi, vậy mà trong cách nói chuyện, Cường luôn cảm thấy gần gũi, thân thiết như anh em trong nhà.

Đôi mắt của mẹ
Minh họa của Vũ Khánh

- Ê nhóc! Thôi mày về đi. Mấy bữa nay mẹ mày bệnh không biết thế nào. Về đi. Chiều nay cứ từ từ hẵng ra.

- Không… Em sợ ông Phan sẽ trừ tiền công chăn vịt tháng này của em lắm! Nếu bị trừ tiền, em lấy đâu tiền giúp mẹ?

- Chuyện này chỉ anh với mày, trời đất và bầy vịt ngoài đồng này biết. Nói thật, nhà anh khổ nhưng thấy hoàn cảnh mẹ con mày còn khổ hơn. Anh chẳng biết giúp thế nào. Thôi thì đồng cảm với nhau là được. Thơn hơn Cường cả chục tuổi, vậy mà trong cách nói chuyện, Cường luôn cảm thấy gần gũi, thân thiết như anh em trong nhà.

- Nhưng em…

- Về đi! 

- Em cảm ơn anh Thơn. Cường trao lại cây trúc dài có cột túm nilông màu trắng ở đầu ngọn thường dùng để đuổi lũ vịt “chạy loạn”, miệng cười tươi rói rồi bì bõm lội về phía con đường lớn vào làng. Đồng sau mùa gặt, mưa về, lúa chét thi nhau trổ cờ, lác đác những chẽn lúa nặng hạt, hay đang uốn mình rất đẹp. Nước ngang nửa thân rạ. Cả cánh đồng ương ương màu lúa chét chín và chi chít lũ vịt đồng của nhà ông Phan cùng với mấy nhà khác trong làng. Có lẽ vì thế mà bầy vịt đang kỳ đẻ trứng, con nào con nấy béo núc ních, tròn trịa. Cường vuốt mồ hôi trên trán, vừa đi vừa nghĩ đến mẹ. Không biết giờ này mẹ đã về chưa? Ba hôm trước Cường về, mẹ bị bệnh vì đi mò hến ngoài sông gặp trận mưa to. Về nhà, mẹ choáng váng, xây xẩm và bỏ ăn cả ngày trời. Cường bảo sẽ đi mua thuốc về cho mẹ uống, mẹ lại ngăn:

- Bệnh thời tiết ấy mà. Không phải tốn tiền mua thuốc làm gì. Cường khuyên mẹ nghỉ lấy vài hôm cho đỡ mệt, mẹ chỉ cười:

- Mẹ khỏe rồi. Mẹ nhọc nhằn, lặn lội vì Cường đã nhiều. Vậy mà… Cường mới là cậu bé 12 tuổi. Cường ước mình lớn thật nhanh để làm bác sĩ, để chữa mắt cho mẹ và để kiếm nhiều tiền lo cho mẹ bớt khổ. Nó nghĩ đến lời ông Phan, ông chủ của mấy trăm đầu vịt và anh Thơn lúc nào cũng ri rỉ bên tai nó:

- Mày muốn làm bác sĩ thì phải học cho thật giỏi, phải sống có tâm, có đức. Cường học chăm chỉ. Cường thương mẹ. Càng thương và trân quý hơn vì mẹ đã cho Cường một bên mắt để Cường có đôi mắt sáng như bây giờ. Nó tủm tỉm cười và thấy trong lòng phấn chấn hẳn. Mình sẽ cố gắng! Đầu nó nghĩ, chân nó bước thoăn thoắt trên đê làng. Bóng người nhỏ thó, nó liêu xiêu bước đi giữa mênh mông nắng.

- Cường! Cường! Nhanh lên, mẹ cháu đang bị cảm ở nhà.

- Mẹ cháu… mẹ cháu bị sao hả bác? Nghe bác Lý hàng xóm thúc giục, Cường vừa hốt hoảng vừa sợ hãi. Ba chân bốn cẳng, nó chạy một mạch về nhà. Vừa đến ngõ, nó đã hớt hải gọi “mẹ ơi”.

Trong nhà, chị Sang, mẹ Cường nằm thẳng đơ trên giường, cạnh bên là bà Nguyền hàng xóm đang nhúng khăn lau trán, cổ và tay cho mẹ nó. Cường bật khóc, hỏi bà Nguyền:

- Mẹ cháu…

- Mẹ cháu bị cảm nắng. Rõ khổ. Đau bệnh thì nghỉ đi mấy bữa. Đằng này cứ tham công tiếc việc.

- Đây… cháo tía tô đây rồi. Chị Lý cẩn thận bưng một tô cháo tía tô còn nóng hổi từ nhà sang, giọng đon đả:

- Cháo trắng nấu với ít hành tươi, thêm miếng gừng, mấy ngọn tía tô non, đảm bảo chị Sang ăn vào là hết cảm ngay. Chị dậy ăn đi, sẽ đỡ ngay thôi!  

- Cảm ơn bác Nguyền và chị Lý. May mà có bác và chị, không thì em không biết thế nào… Chị Sang ngùi ngùi. Thương mẹ, Cường trách:

- Con đã bảo mẹ nghỉ ngơi mấy hôm cho hết bệnh, mẹ không nghe. Mẹ mà có chuyện gì thì con biết làm sao? Khóe mắt rơm rớm, chị Sang nhìn con nói:

- Mẹ chỉ bị cảm nắng chút thôi. Ăn chút cháo là khỏi ngay. Thế rồi Cường đút từng muỗng cháo cho mẹ ăn.

- À… Mà sao hôm nay con lại về? Chị Sang tò mò.

- Nay anh Thơn cho con về thăm mẹ. Con kể cho anh ấy nghe chuyện mẹ bị bệnh mấy hôm trước. Anh ấy thấy con lo cho mẹ nên bảo con về thăm mẹ xem mẹ đã đỡ chưa? Mẹ nghỉ đi mò hến mấy bữa để khỏi bệnh đã! Đang đau mà dầm nước lại đau nặng mẹ ạ. Con lo cho mẹ lắm.

- Ừ. Mẹ biết rồi! Con chăn vịt cho nhà ông Phan chắc cực lắm. Thôi gắng thêm nửa tháng nữa, vào năm học là xin ông ấy nghỉ để tập trung cho việc học.

- Vâng. Đợi con chăn đủ tháng, lấy tiền công, con sẽ  xin ông ấy nghỉ.

Cường dọn dẹp cửa nhà, sân vườn, giặt giũ quần áo cho mẹ xong xuôi. Nó nhìn lên đồng hồ, đã gần 2 giờ chiều. Nó bước lại gần, nắm lấy tay mẹ nó, rồi lại ra đồng chăn vịt cho kịp giờ.

- Này… nãy tôi thấy ai như thằng Phong, con cả chị Sang mới lảng vảng về làng thì phải.

- Bà có nhìn nhầm không chứ thằng Phong mặt mũi nào mà về đây nữa.

- Ừ. Đúng đấy. Chẳng biết nó biết chuyện vì nó mà em trai nó bị hỏng một mắt. Vì nó mà mẹ nó ra nông nỗi này chưa nhỉ?

- Ai mà biết. Cái thằng bất hiếu. Nuôi cho to xác rồi chỉ biết đàn đúm, ăn chơi lêu lổng. Chả bù cho thằng bé Cường. Mới tí tuổi đầu mà biết làm đủ việc giúp mẹ. Câu chuyện của mấy người đàn bà ngồi dưới lũy tre làng bàn về Phong dần dà được cả làng biết tới. Rồi họ cùng nhau kể lại chuyện của 10 năm trước.

Anh Giang mất sớm, bỏ lại cho chị Sang, vợ anh hai đứa con trai. Thằng Phong khi đó đã 15 tuổi. Gia đình khó khăn, làm thuê làm mướn dành dụm được tí chút là thằng Phong lại ăn cắp đem đi tụ tập cùng bạn bè. Không có cho, nó mắng nhiếc, chì chiết thậm chí còn hù dọa sẽ đốt nhà. Không dạy bảo được con, anh Giang đành nhắm mắt làm ngơ xem như không có nó trên đời. Càng lớn, nó càng hỗn hào, tiêm nhiễm thói giang hồ từ bè bạn. Nó bỏ nhà đi biệt, dăm tháng, nửa năm mới ghé về một lần, chủ yếu là để xin tiền. Vì biết không thể nương nhờ được gì từ thằng con nghịch tử nên dù túng quẫn, vợ chồng chị Sang bàn nhau sinh thêm đứa con. Năm chị Sang 40 tuổi, thằng cu Cường ra đời. Thằng bé được 3 tuổi, anh Giang bị tai nạn mất. Nỗi đau mất chồng chưa nguôi thì nỗi đau khác lại ập tới. Thằng Phong về nhà, thấy di ảnh ba nó trên bàn thờ, nó chẳng hề khóc lóc, đau khổ, cũng chẳng thắp cho ba nó một nén nhang. Nó gãi đầu gãi cổ, giọng hách dịch:

- Mẹ có tiền không? Cho con xin ít mua thuốc!

- Mẹ làm gì có tiền. Ba con mất, mộ còn chưa xanh cỏ. Em con thì còn nhỏ, mẹ chưa đi làm thuê lại được.

- Bà có cho không thì bảo!

- Mẹ đã bảo mẹ không có tiền. Mẹ xin con!

- Phong rũ tay mẹ nó ra khỏi người rồi vào nhà lục tung tóe áo quần, đồ đạc tìm tiền. Không thấy, nó tức tối quát mắng. Thằng cu Cường thấy vậy liền chạy lại miệng vừa la vừa ôm chặt lấy anh nó. Chẳng mảy may quan tâm, Phong vung tay xô thằng bé ngã nhào. Thằng bé khóc thét lên vật vã vì chẳng may mắt nó vập mạnh vào cạnh bàn, máu me loang lổ. Phong thấy vậy liền bỏ đi. Còn chị Sang thì ôm con khóc thét, kêu cứu hàng xóm đưa con đi bệnh viện.

Nghe bác sĩ bảo một bên mắt của con đã bị hỏng và có nguy cơ bị chột suốt đời, chị Sang đau khổ chẳng ăn uống mấy ngày liền vì thương con. Năm lần bảy lượt nhờ bác sĩ tư vấn, chị Sang biết để mắt con sáng lại chỉ còn cách thay một bên mắt đã bị hỏng. Tiền bạc tốn kém không nói nhưng quan trọng là phải có người cho mắt thì các bác sĩ mới phẫu thuật được. Chị Sang đã nhờ bác sĩ kiểm tra mắt mình và quyết định lấy một mắt cho con. Từ đó, người làng đôi khi vẫn gọi chị với cái tên “Chị Sang chột” là vậy. Và cũng kể từ đó, Phong không về nhà nữa.

- Mẹ…

- Ai đấy!... Phải thằng Phong… mày… mày lại về…

- Không. Con không về đây để lấy tiền của mẹ nữa! Con… con biết lỗi rồi. Con hối hận vì những gì con đã làm với ba mẹ, với em Cường. Con về đây để xin mẹ, xin em tha thứ! Phong đứng trước mặt chị Sang, áo quần lùng thùng, gầy đét, da mặt xanh bủng, trông rất thảm. Chị Sang nhìn con chằm chằm mãi mới nhận ra. Chị dừng tay phân loại mớ hến, mớ trai vừa mò được ngoài mương về, rửa tay, lau vội vào hai vạt áo, đứng dậy bước về phía Phong:

- Sao trông con gầy sọp, da dẻ vàng vọt thế này? Con… con có bị bệnh gì không? Để mẹ dẫn con đi khám!

- Con… con bị nhiễm HIV mẹ ạ. 

- Con… con nói sao? 

- Con cũng vừa mới biết bệnh cách đây nửa tháng. Phong nắm lấy đôi bàn tay sần sùi của mẹ, nhìn vào đôi mắt chỉ còn lại một bên của chị Sang, giọng nó bùi ngùi:

- Tại con tất cả nên mẹ mới khổ. Con biết chuyện từ lâu nhưng không đủ can đảm để về gặp lại mẹ và em, nên…

- Thôi, chuyện qua rồi. 

- Con… con mua cho mẹ hộp thuốc bổ. Mẹ uống cho khỏe. Mẹ hay chóng mặt, xay xẩm. Con hỏi bác sĩ rồi. Ngày mẹ uống 2 lần, mỗi lần 2 viên, kết hợp ăn cơm nhiều nữa là sẽ khỏe ra. Chị Sang nhận hộp thuốc bổ Phong đưa, nước mắt nhạt nhòa, cổ họng nghẹn bứ:

- Con… Mẹ vui vì con đã thay đổi. Thế rồi chị Sang ôm chầm lấy Phong cứ thế nức nở. Lần đầu tiên sau rất nhiều rất nhiều năm, giờ Phong mới được đứng trong vòng tay ấm áp của mẹ. Phong khóc. Những giọt nước mắt  muộn màng cứ thế tuôn trào.

- Mày cố gắng học cho giỏi! Hè năm sau lại xin ông Phan đi chăn vịt. Anh giữ chỗ cho!

- Em cảm ơn anh Thơn. Em sẽ cố gắng học giỏi để không phụ lòng tốt của anh. Cường nhìn Thơn cười thân thiện trước khi tạm biệt. Nó cầm trên tay số tiền công chăn vịt ông Phan trả, ghé lại cửa hàng quần áo của cô Lan đầu làng. Vừa thấy Cường, cô Lan đã niềm nở:

- Đây! Cô vẫn giữ chiếc áo màu hoa cà cháu dặn. Đảm bảo mẹ cháu mặc vào sẽ rất đẹp. Cường cười sung sướng, cảm ơn cô Lan rồi cầm món quà đem về tặng mẹ. Chắc chắn mẹ sẽ thích. Lâu lắm rồi, mẹ chưa có cái áo mới nào cả. Số tiền còn lại, mình sẽ đưa hết cho mẹ để trang trải cuộc sống. Cường tự nhủ. Đôi chân nó bước nhanh dần.

Cường bất ngờ khi thấy anh trai đang ngồi bên mẹ. Ban đầu nó cũng không nhận ra nhưng khi nghe nó gọi mẹ từ ngoài ngõ, Phong đã bước ra tận cổng để đón nó, mỉm cười, hỏi “Em về rồi”, cầm lấy tay nó dẫn vào bên mẹ. Nhìn anh trai, Cường thấy ấm áp, gần gũi và thân tình chứ không như những điều nó từng chứng kiến hay nghe người làng kể trước đây. Thế nên những chuyện buồn trong quá khứ bỗng chốc trôi qua như gió thoảng.

Sau khi thắp nhang cho chồng, cho cha xong, ba mẹ con chị Sang cùng nhau ăn bữa cơm chiều. Ai nấy nói toàn chuyện vui. Phong sẽ cai nghiện ở trung tâm cai nghiện của huyện và hứa sẽ làm lại cuộc đời. Cường hứa với mẹ và anh trai sẽ cố gắng học tập để mai này thực hiện ước mơ làm bác sĩ. Chị Sang ngồi gắp thức ăn cho hai con, nghe các con bàn chuyện tương lai, thấy râm ran niềm hạnh phúc trong lòng. 
(0) Bình luận
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Người dân “trẩy hội” tại Bảo tàng Hà Nội xem triển lãm Quy hoạch tổng thể Thủ đô tầm nhìn 100 năm
    Hàng ngàn người dân và du khách chiều 29/6 đã đến với Bảo tàng Hà Nội thưởng lãm triển lãm Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm. Đây là sự kiện thuộc khuôn khổ Hội nghị Công bố Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm và xúc tiến đầu tư do UBND Thành phố Hà Nội tổ chức đã thành công tốt đẹp vào sáng cùng ngày.
  • Động lực đột phá mở ra giai đoạn phát triển mới của Thủ đô Hà Nội
    Nhấn mạnh trong bài phát biểu tại Hội nghị công bố quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm và xúc tiến đầu tư năm 2026 diễn ra sáng 29/6, Ủy viên Bộ Chính trị - Bí thư Thành ủy Hà Nội Trần Đức Thắng khẳng định: “Động lực đột phá từ thể chế, không gian mới từ quy hoạch sẽ là bệ phóng hiện thực hóa khát vọng xây dựng Thủ đô trở thành nơi hội tụ tri thức và công nghệ. Người dân được sống trong môi trường văn minh, an toàn và hạnh phúc”.
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Những điểm mới về Căn cước và Cư trú áp dụng từ 1/7
    Từ ngày 1/7/2026, các quy định sửa đổi đối với Luật Căn cước và Luật Cư trú chính thức có hiệu lực thi hành. Đây là bước đi quan trọng nhằm đơn giản hóa tối đa thủ tục hành chính, bảo vệ quyền lợi an sinh xã hội và mang lại sự thuận tiện rất lớn cho người dân khi thực hiện các giao dịch công trực tuyến.
  • Sôi nổi ngày dinh dưỡng cộng đồng Việt Nam lần thứ 7 tại Hà Nội
    Ngày 28/6, tại Công viên Thống Nhất (Hà Nội), Herbalife Việt Nam phối hợp với Báo Sức khỏe & Đời sống tổ chức Ngày dinh dưỡng cộng đồng Việt Nam lần thứ 7. Với nhiều hoạt động thiết thực, sự kiện tiếp tục lan tỏa thông điệp về dinh dưỡng khoa học và lối sống năng động, lành mạnh đến cộng đồng.
Đừng bỏ lỡ
  • Truyện tranh “Thần Giấy Hlabar”: Đưa lịch sử chữ viết Bahnar đến với thiếu nhi
    Hơn ba năm sau “Hành trình sáng tạo chữ Quốc ngữ”, bộ đôi tác giả Phạm Thị Kiều Ly - Tạ Huy Long tiếp tục giới thiệu truyện tranh “Thần Giấy Hlabar - Sử thi nhỏ về chữ viết Bahnar”. Tác phẩm được chuyển thể từ một công trình nghiên cứu về lịch sử chữ viết Bahnar, qua đó góp phần đưa đề tài ngôn ngữ học đến gần độc giả nhỏ tuổi.
  • Vở kịch "Ngược chiều bình an" và hành trình nghệ thuật nối dài mạch nguồn tri ân
    Nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh – Liệt sĩ, trong tháng 7 và tháng 8, Nhà hát Kịch Việt Nam sẽ tổ chức chuyến lưu diễn xuyên Việt với vở kịch “Ngược chiều bình an” — một tác phẩm sân khấu mang đậm ý nghĩa tri ân, tưởng nhớ và tôn vinh những con người đã hy sinh vì dân, vì nước.
  • Tái hiện thiên tình sử bất hủ giữa Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn và Công chúa Thiên Thành
    Vở cải lương “Tình sử Đông A” tái hiện thiên tình sử bất hủ giữa Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn và Công chúa Thiên Thành, đưa khán giả trở về với một giai đoạn lịch sử rực rỡ, nơi tình yêu, lòng trung nghĩa và khí phách dân tộc cùng tỏa sáng. Đêm diễn sẽ chính thức được mở màn vào lúc 20h00 ngày 27 tháng 6 năm 2026 tại Rạp Chuông Vàng, số 72 Hàng Bạc, Hà Nội.
  • Hà Nội tăng cường phát triển xuất bản trong tình hình mới, lan tỏa văn hóa đọc và sức mạnh mềm văn hóa Thủ đô
    Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Hướng dẫn số 38-HD/BTGDVTU ngày 22/6/2026 về quán triệt, tuyên truyền, triển khai thực hiện Chỉ thị số 04-CT/TW của Ban Bí thư về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động xuất bản trong tình hình mới. Hướng dẫn xác định nhiều nhiệm vụ, giải pháp quan trọng nhằm phát triển xuất bản theo hướng hiện đại, chuyên nghiệp, gắn với phát triển văn hóa đọc, công nghiệp văn hóa và chuyển đổi số trên địa bàn Thủ đô.
  • "Trải nghiệm văn hóa dân gian truyền thống" tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Từ ngày 1 đến 31/7/2026, tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam (Đoài Phương, Hà Nội) sẽ diễn ra chuỗi hoạt động tháng 7 với chủ đề "Trải nghiệm văn hóa dân gian truyền thống", mang đến nhiều chương trình trải nghiệm, giao lưu và thực hành di sản dành cho công chúng, đặc biệt là thanh thiếu niên trong dịp hè.
  • Khai mạc Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026
    Tối 26/6, tại Hà Nội, Cục Điện ảnh (Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch) phối hợp với Hãng phim Quốc gia Belarus (Belarusfilm) và Bộ Văn hóa Cộng hòa Belarus tổ chức lễ khai mạc Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026.
  • Khai mạc Lễ hội Sen Hà Nội năm 2026: Tôn vinh giá trị của sen trong đời sống người Việt
    Tối 26/6, tại Vườn hoa Lý Tự Trọng, Sở Du lịch Hà Nội phối hợp với UBND phường Tây Hồ tổ chức Lễ hội Sen Hà Nội năm 2026 với chủ đề “Sắc Sen Hà Nội”. Đây là sự kiện văn hóa - du lịch quy mô lớn nhằm tôn vinh giá trị của sen trong đời sống người Việt, đồng thời góp phần xây dựng thương hiệu du lịch văn hóa đặc trưng của Thủ đô gắn với hình ảnh hoa sen.
  • Tầm nhìn thế kỷ để Thủ đô Hà Nội bứt tốc trong kỷ nguyên vươn mình của dân tộc
    Trong suốt tiến trình lịch sử phát triển đô thị của Việt Nam, chưa có một văn kiện nào thể hiện chiều sâu không gian và chiều dài thời gian vĩ mô như Nghị quyết số 02-NQ/TW của Bộ Chính chị về xây dựng và phát triển Thủ đô Hà Nội trong kỷ nguyên mới. Nghị quyết số 02-NQ/TW ngày 17/3/2026 đánh dấu một bước ngoặt tư duy mang tính cách mạng, thay thế các góc nhìn ngắn hạn bằng một hệ kiến trúc chính sách mang tầm thế kỷ cho Hà Nội.
  • Thêm một không gian vui chơi cho trẻ tại Phố Sách Hà Nội
    Sáng 26/6, tại Phố Sách Hà Nội (phố 19 háng 12, phường Cửa Nam), UBND phường Cửa Nam phối hợp với Tập đoàn Picenza Việt Nam, doanh nghiệp xã hội Think Playgrounds và Ban Quản lý Phố Sách Hà Nội tổ chức ra mắt Khu vui chơi - Chòi chơi Phố sách, hưởng ứng kỷ niệm 25 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 - 28/6/2026).
  • Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026
    Từ ngày 26 đến 28/6/2026, tại Trung tâm Chiếu phim Quốc gia (Hà Nội), Cục Điện ảnh phối hợp với Hãng phim Quốc gia Belarus (Belarusfilm) và Bộ Văn hóa Cộng hòa Belarus tổ chức “Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026”.
Đôi mắt của mẹ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO