Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội, Phú Quang và tôi...

Nguyễn Ánh Nguyệt 11:45 23/05/2023

Tôi nhớ như in buổi sáng u ám ấy, buổi sáng nghe tin Phú Quang mất. Lòng tôi nặng trĩu. Nhạc Phú Quang đã cùng tôi đi suốt thanh xuân. Tôi thần tượng ông, như bao bạn bè cùng trang lứa.

anh-2-mb.jpg
Tôi yêu nhạc Phú Quang và yêu Hà Nội bằng thứ tình yêu không thể lý giải, nó mơ hồ như sương khói mà vô cùng bền chặt. 

18 tuổi, lên Hà Nội học đại học với hành trang là đôi mắt to tròn ngơ ngác, tôi yêu và thất vọng với mối tình đầu. 18 tuổi, lần đầu tiên tôi tìm đến Phú Quang, vịn vào âm nhạc của ông mà đứng dậy...

Những năm 1990, đường Xuân Thủy, quận Cầu Giấy, Hà Nội chưa san sát nhà cửa, rộn ràng hàng quán và nhộn nhịp người xe như bây giờ. Trường Đại học Sư phạm đã 45 năm tuổi đời, trang nghiêm ẩn mình giữa bạt ngàn cây cối. Ký túc xá của trường đẹp như một bài thơ với những khuôn cửa hình ô vuông ngập nắng. Thật tiếc, tôi không đủ tiêu chuẩn để ở ký túc. Tôi thuê một căn phòng nhỏ trong khu trọ bình dân gần trường.

Hè năm ấy, cả khu trọ chỉ còn mình tôi, không dám về quê, không dám nhìn thẳng vào sự thật, không dám đối diện với người đàn ông đã phản bội mình. Đêm lạnh, tôi ngồi bó gối trong căn phòng nhỏ, vừa khóc vừa lẩm nhẩm những ca từ cứ xoáy vào tim tôi, vò xé tâm hồn tôi, làm tôi thêm xa xót: Chỉ còn mùi hoa sữa nồng nàn trong căn phòng nhỏ. Đêm cuối thu trăng lạnh mờ sương. Chỉ còn nỗi im lặng phố khuya không gian dạ hương sâu thẳm. Từng tiếng chim đêm khắc khoải vọng về. Chỉ còn mênh mông gương hồ. Từng hàng cây góc phố ngây ngô nhìn nhau. Chỉ còn hơi ấm mối tình đầu. Anh đi có đôi lần nhìn lại. Chỉ còn em còn em, im lặng đến tê người... Phú Quang đã cùng tôi, dìu tôi đi qua nỗi đau đầu tiên như thế...

Tôi yêu nhạc Phú Quang và yêu Hà Nội bằng thứ tình yêu không thể lý giải, nó mơ hồ như sương khói mà vô cùng bền chặt. 4 năm sống ở Hà Nội, chưa từng một lần tôi muốn rời khỏi nơi đây. Những ngày nghỉ dài, trong khi các bạn cùng lứa về quê, thì tôi chọn ở lại Hà Nội. Sinh viên rời đi, Thủ đô vắng và buồn. Chiều đến, khi nhà nhà thổi lửa, tôi lặng lẽ đạp xe trên những con phố rộng dài thênh thang, hít hà mùi hương khắc khoải và thanh nhã của Hà thành. Mùi hương ấy thật lạ. Không phải hương hoa sữa mỗi độ thu về, không phải hương mùi già dịp xuân sang Tết đến… Nó là thứ hương vô cùng đặc biệt, thứ hương gợi nhớ ký ức và những nét cổ kính, trầm mặc của Hà Nội xưa...

Đến tận bây giờ, mỗi lần về Thủ đô, chạy xe chầm chậm trên những con phố thân quen vào đêm khuya muộn, tôi vẫn cảm nhận rõ mồn một mùi hương thân thuộc ấy, mùi hương sẽ ám ảnh và lôi cuốn tôi suốt cả cuộc đời...

Tuổi 40, tôi sống mờ nhạt như bao phụ nữ bình thường khác. Bảo tôi từng hạnh phúc không? Có! Bảo tôi từng bất hạnh không? Có! Làm gì có ai trên đời chỉ toàn hạnh phúc hoặc toàn bất hạnh. Nhưng tôi không còn hoài bão, không còn ước mơ, tôi nhàn nhạt và vô vị như chính trái tim tôi!

Rồi Hà Nội với những ngày dịch dã, với lo sợ bệnh tật và cái chết ám ảnh. Con trai tôi, em trai tôi, những người yêu thương nhất của tôi đều ở Hà Nội. Có lúc với tôi, thế giới chỉ thu nhỏ bằng thủ đô yêu dấu. Trái tim tôi hướng về thủ đô. Nhớ lắm mà không thể gặp mặt, không thể trở về. Tôi lại tìm đến Phú Quang, đắm chìm trong âm nhạc ngọt ngào của ông, nghe từng giai điệu vuốt ve, an ủi: Ôi nỗi nhớ muôn đời vẫn thế. Như dòng sông Hồng cuộn đỏ mãi trong tôi!

Dịch tạm yên, tôi về Hà Nội. Tôi nhỏ bé, gầy guộc như cây bàng già khẳng khiu qua mùa rụng lá. Hành trang mang theo là trái tim xác xơ sau cuộc hôn nhân đổ vỡ. Hà Nội ùa vào tôi, đón tôi bằng một chút bóng đêm trên đường phố quen, bằng một chiều sương giăng lối cũ. Tôi lại đi bộ dọc cầu Long Biên, nghe tiếng còi tàu u u với những vòng quay xình xịch; nghe các thanh sắt tuổi đời hơn trăm năm thổn thức với nhau về tình yêu và nỗi nhớ. Gió sông Hồng mơn man trên tóc tôi, òa xuống vai tôi. Cơ thể tôi mềm ra, những căng thẳng trên mắt, trên môi và trong tim như được vuốt ve, xoa dịu. Lại đi trong đêm bình yên, bình yên. Cơn gió lang thang về chốn quê nhà. Lại ghé con sông từng đêm, từng đêm. Rì rào bên ta nỗi nhớ khơi xa… Ca từ của Phú Quang, âm nhạc của Phú Quang cứ ngân nga, ngân nga trong tôi như thế…

Hà Nội ơi, vẫn còn đây không gian cổ kính với nóc cũ rêu phong, mái ngói xô nghiêng và cây bàng mùa đông xơ xác. Vẫn còn đây Văn miếu Quốc Tử Giám uy nghiêm, Tháp Rùa Hồ Gươm cây xanh rợp bóng, cầu Thê Húc cong cong dẫn vào đền Ngọc Sơn, chùa Trấn Quốc thâm nghiêm và chùa Một Cột như đóa sen nở ngàn năm trong lòng Hà Nội… Nhưng thủ đô bây giờ đã khác xưa, hiện đại hơn, khang trang hơn, ngày một thay da đổi thịt. Những dãy phố sầm uất hàng quán và rực rỡ ánh đèn; những cao ốc vút tận trời xanh, người và xe nối đuôi nhau vô tận… Tôi bỗng thấy nhỏ bé như một dấu chấm ngân nga giữa mảnh đất nghìn năm văn hiến mà tôi luôn khắc khoải ngóng về.

Nhiều người nói với tôi: Nhắc đến Hà Nội không thể không nhắc đến Phú Quang, và nghĩ về Phú Quang là nghĩ về Hà Nội. Những bản tình ca da diết, sâu lắng của ông được nhiều người yêu thích, đã trở thành một phần không thể thiếu của thủ đô thân yêu.

Phú Quang ơi, nơi kia xa lắm, hẳn ông biết trời hôm nay xanh như mắt biếc, có một Hà Nội đang ngây ngất nắng và run run heo may...

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Ánh Nguyệt. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Hà Nội ngày trở gió
    Hà Nội những ngày trở gió như mang đến chút hanh hao không phải của nắng, cũng không phải của gió, mà là của lòng người, của những vụng dại thuở mới yêu.
(0) Bình luận
  • Đường Láng tôi yêu
    Hai mươi năm sống trong con ngõ nhỏ ở đường Láng nên đường Láng đã trở thành người bạn đồng hành, yêu quý của tôi. Tôi đã chứng kiến và sẻ chia những vui buồn cùng nó. Đó là những tình cảm thân thương khó có thể phai mờ.
  • Hà Nội không chờ tôi lớn
    Ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội với tư cách một sinh viên, tôi mang theo nhiều thứ hơn một chiếc balo. Trong đó có sự háo hức, một chút tự tin non nớt và rất nhiều bỡ ngỡ. Hà Nội trong trí tưởng tượng của tôi từng là những con phố cổ yên bình, những hàng cây xanh và nhịp sống chậm... rồi tôi thấy mình nhỏ bé giữa một thành phố quá rộng.
  • Những con phố nhớ tên tôi trước kỳ thi cuối cấp
    Năm lớp 12, tôi bắt đầu gắn bó với Hà Nội theo một cách rất khác. Không còn là những chuyến đi chơi ngắn ngày cùng gia đình, không chỉ là phố phường nhìn qua cửa kính xe buýt, Hà Nội bước vào cuộc sống của tôi bằng những buổi sáng vội vàng đến trường, những chiều tan học muộn và cả những tối ôn bài đến mỏi mắt.
  • Những người Hà Nội tôi gặp khi đã quen áp lực
    Khi đã đi làm vài năm, tôi không còn nhìn con người bằng ánh mắt háo hức như thời còn đi học. Những va chạm trong công việc, những áp lực về thời gian, trách nhiệm và hiệu quả khiến tôi trở nên dè dặt hơn trong cách quan sát và đánh giá người khác. Tôi quen với việc giữ khoảng cách, quen với những mối quan hệ vừa đủ, không thân quá cũng không xa quá.
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
  • Chợ Gạ quê tôi
    Chợ Gạ một tháng năm phiên/ Ngày ba ngày tám như chuyên đèo bòng/ Thuyền từ xứ Bắc xứ Đông/ Trên song đậu cạnh Bãi Non, Bãi Già... (Ca dao).
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW: Gợi mở giải pháp chính sách
    “Muốn đưa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam vào thực tiễn một cách hiệu quả, cần chú trọng đồng thời: thúc đẩy thể chế hóa, cụ thể hóa chính sách một cách kịp thời và chính xác; thực hiện đầu tư theo hướng có trọng tâm và trọng điểm; xây dựng năng lực con người và dữ liệu làm nền cho thực thi; tạo cơ chế để toàn xã hội cùng trở thành chủ thể đồng kiến tạo và đóng góp cho văn hóa” - PGS.TS Đỗ Thị Thanh Thủy (Viện Văn hóa - Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam) nêu ý kiến.
  • Cơ hội hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị
    PGS.TS Đỗ Thị Thanh Thủy (Viện Văn hóa - Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam), nhận định, chúng ta đang có nhiều cơ hội hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam. Trong đó, nổi bật là sự thống nhất về quyết tâm chính trị trong bối cảnh yêu cầu đổi mới mô hình tăng trưởng, dư địa phát triển của các công nghiệp văn hóa Việt Nam, tác động của chuyển đổi số và nhu cầu gia tăng sức mạnh mềm quốc gia.
  • Khai mạc triển lãm ảnh “Những góc nhìn di sản”
    Trong khuôn khổ các họat động giao lưu văn học nghệ thuật của văn nghệ sĩ Hà Nội - Huế - TP Hồ Chí Minh đã diễn ra Lễ khai mạc triển lãm ảnh “Những góc nhìn di sản” tại trụ sở Liên Hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật TP Huế.
  • Học sinh THCS Chương Dương trải nghiệm học tập tại rừng Bờ Vở: Khi thiên nhiên là cuốn sách giáo khoa sinh động nhất
    Sáng 9/5, gác lại những giờ học lý thuyết trong lớp học, thầy và trò lớp 7H trường THCS Chương Dương (Hồng Hà, Hà Nội) đã có chuyến thực địa đặc biệt tại khu rừng Bờ Vở ven sông Hồng. Tại đây, những khái niệm về hệ sinh thái, bảo vệ môi trường đã trở nên sống động hơn bao giờ hết qua những trải nghiệm trực tiếp giữa không gian xanh của cộng đồng.
  • Hà Nội phê duyệt Chiến lược phát triển Quỹ Hỗ trợ phát triển Hợp tác xã giai đoạn 2026-2030
    UBND Thành phố Hà Nội đã ban hành Quyết định 2375/QĐ-UBND phê duyệt Chiến lược phát triển Quỹ Hỗ trợ phát triển Hợp tác xã thành phố Hà Nội giai đoạn 2026-2030. Chiến lược được phê duyệt nhằm nâng cao hiệu quả hoạt động của Quỹ, đáp ứng kịp thời nhu cầu vốn cho kinh tế tập thể, hợp tác xã trong bối cảnh hội nhập quốc tế. Mục tiêu đề ra là phấn đấu đến năm 2030, vốn điều lệ của Quỹ đạt mốc 500 tỷ đồng, với dư nợ cho vay trên 90% tổng nguồn vốn và tỷ lệ nợ xấu dưới mức quy định.
Đừng bỏ lỡ
  • Festival “Nữ Đại sứ Du lịch làng nghề Hà Nội” 2026: Quảng bá giá trị văn hóa, du lịch, làng nghề Thủ đô
    Chào mừng kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026) và chào mừng Đại hội đại biểu MTTQ Việt Nam lần thứ XI, Trung tâm giáo dục nghề nghiệp và hỗ trợ phát triển phụ nữ Hà Nội (Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Hà Nội) tổ chức Festival “Nữ Đại sứ Du lịch Làng nghề Hà Nội” năm 2026 tại Công viên Thiên Văn Học, phường Dương Nội, TP. Hà Nội.
  • Phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội Gióng và Di tích quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng
    Chiều 8/5, tại xã Phù Đổng, Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội phối hợp với UBND xã Phù Đổng tổ chức Hội thảo khoa học về bảo vệ, phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội Gióng và Di tích Quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng.
  • Lắng nghe Hà Nội qua những thanh âm cuối tuần
    Có những buổi chiều ở Hà Nội, âm nhạc không vang lên trong nhà hát, mà cất lên giữa khoảng trời mở của phố đi bộ, hòa cùng nhịp bước người qua lại bên hồ Gươm. Chính trong không gian ấy, “Âm nhạc cuối tuần” dần trở thành một phần quen thuộc của đời sống đô thị - nơi công chúng tìm đến không chỉ để nghe nhạc, mà để cảm nhận một nhịp sống văn hóa rất riêng của Thủ đô.
  • Hà Nội: Thêm hai làng nghề gia nhập mạng lưới Thành phố thủ công sáng tạo thế giới
    Tối 8/5, tại Hoàng thành Thăng Long, UBND Thành phố Hà Nội tổ chức Lễ đón nhận làng nghề khảm trai sơn mài Chuyên Mỹ và làng nghề điêu khắc sơn mỹ nghệ Sơn Đồng trở thành thành viên của mạng lưới các Thành phố thủ công sáng tạo thế giới và khai mạc sự kiện trưng bày, trình diễn, tạo tác sản phẩm thủ công mỹ nghệ làng nghề.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Bóng làng nơi đáy ao (Kỳ 1)
    Ở làng Chiện này, cách đây năm mươi cái tết, người đàn ông nào vào tuổi ngũ tuần, thì được làng tặng con cá chép ao Sen. Ao Sen là ao chung của cả làng, có ý nghĩa quan trọng với cả cộng đồng. Ông Nền giờ đã ngoài sáu mươi, sau khi rời quân ngũ về đã làm liền hai khóa chủ tịch xã. Còn hơn nửa năm nữa, ông chỉ mong kết thúc nhiệm kì để được nghỉ ngơi.
  • Thí điểm thành lập Quỹ văn hóa, nghệ thuật từ trung ương đến địa phương
    Quốc hội Việt Nam vừa chính thức thông qua Nghị quyết số 28/2026/QH16 ngày 24/4/2026, tạo ra một bước ngoặt lịch sử cho sự phát triển của văn hóa và công nghiệp sáng tạo quốc gia.
  • Lần đầu tiên Tuồng, Chèo, Cải lương hội tụ trên cùng một sân khấu
    Dịp Quốc tế Thiếu nhi 1/6 năm nay, công chúng sẽ có cơ hội thưởng thức một tác phẩm độc đáo mang tên "Bí ẩn triều đại phép thuật". Sự kiện đánh dấu bước đột phá hiếm có khi ba loại hình kịch hát truyền thống gồm Tuồng, Chèo và Cải lương kết hợp trên cùng một sân khấu. Bằng tư duy kể chuyện hiện đại, chương trình hứa hẹn mang đến không gian kỳ ảo, giàu cảm xúc, đặc biệt hướng tới khán giả trẻ và các em thiếu nhi trong mùa hè 2026.
  • "Chuyện sĩ tử" - Nơi lưu giữ 950 câu chuyện thực về hành trình học tập của thế hệ hôm nay
    Nhân dịp kỷ niệm 950 năm thành lập Quốc Tử Giám (1076-2026), một sự kiện lịch sử quan trọng của nền giáo dục Việt Nam, Ban Tổ chức đã chính thức phát động dự án "Chuyện Sĩ Tử". Dự án này được kỳ vọng sẽ xây dựng một "bảo tàng sống" độc đáo, nơi lưu giữ 950 câu chuyện chân thực về hành trình học tập, rèn luyện của các thế hệ học sinh, sinh viên ngày nay, nối tiếp truyền thống hiếu học của dân tộc.
  • Phát động cuộc thi chuyển thể truyện tranh “Kính vạn hoa”
    Với mong muốn mang đến hình thức thể hiện mới cho bộ truyện “Kính vạn hoa”, Nhà xuất bản Kim Đồng tổ chức Cuộc thi chuyển thể tác phẩm văn học “Kính vạn hoa” sang truyện tranh. Cuộc thi được phát động đúng dịp sinh nhật nhà văn Nguyễn Nhật Ánh (7/5).
  • Nhìn lại diện mạo văn học thiếu nhi hôm nay
    Sáng 7/5/2026, Nhà xuất bản Kim Đồng phối hợp cùng Khoa Văn học, Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn tổ chức tọa đàm “Văn học thiếu nhi từ góc nhìn của người viết trẻ”. Tọa đàm là cơ hội để nhìn lại đời sống văn học thiếu nhi hiện nay; vị trí, vai trò của văn học thiếu nhi trong đời sống đương đại và cách người viết trẻ hiện nay tiếp cận thế giới tâm hồn trẻ thơ.
Hà Nội, Phú Quang và tôi...
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO