Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội ngày trở gió

Izerghin 21/05/2023 7:00

Hà Nội những ngày trở gió như mang đến chút hanh hao không phải của nắng, cũng không phải của gió, mà là của lòng người, của những vụng dại thuở mới yêu.

b8f6e9864ca80b933e3b492214c5bca0.jpg
Cứ ước muốn mùa đông đến thật nhanh, nhưng rồi lại sợ mùa thu đi rồi thì biết gửi nỗi buồn vào đâu? (ảnh: minh hoạ)

Khẽ nhấp ngụm cà phê, vị đắng len lỏi vào từng giác quan. Tiếng chuông gió va vào nhau kêu leng keng khi trời nổi gió. Thành phố những ngày chuyển mùa cứ dùng dằng, đủng đỉnh thật khó nắm bắt. Con phố tan tầm ngày chủ nhật buồn bã đứng lặng lẽ, khép mình co ro một góc, gió lạnh ùa về siết chặt nỗi nhớ.

Hà Nội gọi gió về, gọi yêu thương vọng lại theo tiếng lá rơi xạc xào và như đánh thức những chùm hoa sữa nở muộn. Hà Nội ngày trở gió, anh có lạnh lắm không?

Cứ ước muốn mùa đông đến thật nhanh, nhưng rồi lại sợ mùa thu đi rồi thì biết gửi nỗi buồn vào đâu? Cho đến một ngày, khi trời quay gió mới chợt nhận ra một điều, vòng quay thời gian những ngày chuyển mùa như chỉ nhích từng chút một, êm ái và da diết. Có người sẽ mỉm cười khi được ôm trọn cả bầu trời bình yên rồi vỗ về bằng ánh mắt dịu dàng. Có người bỗng thấy nhức nhối, buồn tênh đến lạ, vì ngày Hà Nội trở gió là ngày em thấy chông chênh. Nó tựa như đi ngược lại con đường tình yêu, mải miết tìm kiếm trong khoảng trời chốn xưa nhưng vô vọng. Kỳ lạ thay, cảm xúc như được vo tròn và chắp ghép từ những mảnh vỡ của quá khứ bỗng ùa về cùng một nỗi nhớ chưa vơi.

Tự nhắc bản thân rằng, mùa đông sắp đến rồi, cái lành lạnh đầu mùa mơ hồ như con gái chớm yêu. Ừ thì thấy lạnh vì gió lùa tê tái, nhưng vẫn thấy ấm áp vì trái tim vẫn rung động nhịp yêu đương.

Trong lúc ngồi dựa vào ghế đá ven hồ lạnh lẽo, những chiếc xe chuyển bánh như mang theo biết bao những luyến lưu, tiếc nuối. Siết chặt bàn tay đan vào nhau, lắng nghe phố gọi mùa về, tiếng bước chân vội vã của những gánh hàng rong làm trỗi dậy một Hà Nội xưa êm ả. Gió vẫn thổi, vẫn ru êm những ngày đông sắp tới gần.

Vòng quay của những chiếc xích lô miệt mài từ bao đời gắn liền với phố cổ cứ đều đều, chầm chậm; nét mặt ảm đạm, thoáng buồn của người đạp xe trông khắc khổ nhưng vẫn toát lên sự ấm áp. Qua lăng kính của thợ ảnh chuyên nghiệp, chắc khoảnh khắc này tinh khôi và đậm chất Hà Nội cổ xưa biết bao.

Gió thổi làm lay động những dây leo trên tầng mái buông thõng xuống mặt đường. Một chiếc lá rơi nghiêng theo chiều ngược gió, đậu lại trên mặt hồ tĩnh lặng. Hà Nội thật xô bồ giữa muôn vàn sự xô bồ, sinh động. Thật nghịch lý nhưng là cái nghịch lý ngọt ngào và êm đềm của Hà Nội.

Bỗng thấy Hà Nội ngày trở gió mang đến chút hanh hao không phải của nắng, cũng không phải của gió mà là của lòng người, của những vụng dại thuở mới yêu. Kỷ niệm của quá khứ chợt ùa về, vẫy vùng trong phút chốc rồi lại rời đi, để lại trái tim ngủ yên với lựa chọn mới.

Đời người ngắn tựa gang tay, có gì mà ta cứ phải loay hoay với những điều xưa cũ. Hà Nội ngày trở gió, để trái tim bình yên thêm một chút. Hít thở và tận hưởng những ngày cuối thu mát lành và nắng dịu.

Hà Nội ngày trở gió, để đi xa ta nhớ mãi, không quên.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Izerghin. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Mùa đông Hà Nội và tôi
    Ở Hà Nội, tôi có hàng ngàn, hàng vạn những kỷ niệm mà có lẽ, dành cả đời người để kể cũng không hết. Hôm nay, Hà Nội trời mưa rả rích, nghe rất rõ những thanh âm của xe cộ chạy ngoài đường. Từ ban công nhìn xuống con ngõ hẻm, phố đã lên đèn, những chậu cây xanh nhuộm màu ánh sáng vàng quạch, tiếng vữa tróc loang lổ trên những mảng tường thời gian phai nhạt.
(0) Bình luận
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
  • Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Nơi hội tụ hiền tài
    Tôi bước chân qua cổng Văn Miếu vào một buổi sớm thu, khi nắng vàng vửa trải nhẹ qua từng vòm lá, gió hanh hao đưa theo hương hoa sữa thơm nức góc phố. Không gian lặng như một lời thì thầm của lịch sử, của quá khứ vọng về từ từng phiến gạch rêu phong, từ mái ngói cong vút dáng cổ kính của ngôi trường đại học đầu tiên trong lịch sử nước nhà.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội ngày trở gió
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO