Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội ngày trở gió

Izerghin 21/05/2023 7:00

Hà Nội những ngày trở gió như mang đến chút hanh hao không phải của nắng, cũng không phải của gió, mà là của lòng người, của những vụng dại thuở mới yêu.

b8f6e9864ca80b933e3b492214c5bca0.jpg
Cứ ước muốn mùa đông đến thật nhanh, nhưng rồi lại sợ mùa thu đi rồi thì biết gửi nỗi buồn vào đâu? (ảnh: minh hoạ)

Khẽ nhấp ngụm cà phê, vị đắng len lỏi vào từng giác quan. Tiếng chuông gió va vào nhau kêu leng keng khi trời nổi gió. Thành phố những ngày chuyển mùa cứ dùng dằng, đủng đỉnh thật khó nắm bắt. Con phố tan tầm ngày chủ nhật buồn bã đứng lặng lẽ, khép mình co ro một góc, gió lạnh ùa về siết chặt nỗi nhớ.

Hà Nội gọi gió về, gọi yêu thương vọng lại theo tiếng lá rơi xạc xào và như đánh thức những chùm hoa sữa nở muộn. Hà Nội ngày trở gió, anh có lạnh lắm không?

Cứ ước muốn mùa đông đến thật nhanh, nhưng rồi lại sợ mùa thu đi rồi thì biết gửi nỗi buồn vào đâu? Cho đến một ngày, khi trời quay gió mới chợt nhận ra một điều, vòng quay thời gian những ngày chuyển mùa như chỉ nhích từng chút một, êm ái và da diết. Có người sẽ mỉm cười khi được ôm trọn cả bầu trời bình yên rồi vỗ về bằng ánh mắt dịu dàng. Có người bỗng thấy nhức nhối, buồn tênh đến lạ, vì ngày Hà Nội trở gió là ngày em thấy chông chênh. Nó tựa như đi ngược lại con đường tình yêu, mải miết tìm kiếm trong khoảng trời chốn xưa nhưng vô vọng. Kỳ lạ thay, cảm xúc như được vo tròn và chắp ghép từ những mảnh vỡ của quá khứ bỗng ùa về cùng một nỗi nhớ chưa vơi.

Tự nhắc bản thân rằng, mùa đông sắp đến rồi, cái lành lạnh đầu mùa mơ hồ như con gái chớm yêu. Ừ thì thấy lạnh vì gió lùa tê tái, nhưng vẫn thấy ấm áp vì trái tim vẫn rung động nhịp yêu đương.

Trong lúc ngồi dựa vào ghế đá ven hồ lạnh lẽo, những chiếc xe chuyển bánh như mang theo biết bao những luyến lưu, tiếc nuối. Siết chặt bàn tay đan vào nhau, lắng nghe phố gọi mùa về, tiếng bước chân vội vã của những gánh hàng rong làm trỗi dậy một Hà Nội xưa êm ả. Gió vẫn thổi, vẫn ru êm những ngày đông sắp tới gần.

Vòng quay của những chiếc xích lô miệt mài từ bao đời gắn liền với phố cổ cứ đều đều, chầm chậm; nét mặt ảm đạm, thoáng buồn của người đạp xe trông khắc khổ nhưng vẫn toát lên sự ấm áp. Qua lăng kính của thợ ảnh chuyên nghiệp, chắc khoảnh khắc này tinh khôi và đậm chất Hà Nội cổ xưa biết bao.

Gió thổi làm lay động những dây leo trên tầng mái buông thõng xuống mặt đường. Một chiếc lá rơi nghiêng theo chiều ngược gió, đậu lại trên mặt hồ tĩnh lặng. Hà Nội thật xô bồ giữa muôn vàn sự xô bồ, sinh động. Thật nghịch lý nhưng là cái nghịch lý ngọt ngào và êm đềm của Hà Nội.

Bỗng thấy Hà Nội ngày trở gió mang đến chút hanh hao không phải của nắng, cũng không phải của gió mà là của lòng người, của những vụng dại thuở mới yêu. Kỷ niệm của quá khứ chợt ùa về, vẫy vùng trong phút chốc rồi lại rời đi, để lại trái tim ngủ yên với lựa chọn mới.

Đời người ngắn tựa gang tay, có gì mà ta cứ phải loay hoay với những điều xưa cũ. Hà Nội ngày trở gió, để trái tim bình yên thêm một chút. Hít thở và tận hưởng những ngày cuối thu mát lành và nắng dịu.

Hà Nội ngày trở gió, để đi xa ta nhớ mãi, không quên.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Izerghin. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Mùa đông Hà Nội và tôi
    Ở Hà Nội, tôi có hàng ngàn, hàng vạn những kỷ niệm mà có lẽ, dành cả đời người để kể cũng không hết. Hôm nay, Hà Nội trời mưa rả rích, nghe rất rõ những thanh âm của xe cộ chạy ngoài đường. Từ ban công nhìn xuống con ngõ hẻm, phố đã lên đèn, những chậu cây xanh nhuộm màu ánh sáng vàng quạch, tiếng vữa tróc loang lổ trên những mảng tường thời gian phai nhạt.
(0) Bình luận
  • Mùa thu Hồ Gươm
    Chiều dần buông nắng, mặt nước hồ thu bỗng trở lên huyền diệu. Ngắm nhìn bầu trời trong vắt hiền hòa, lung linh mây trắng lãng du trên muôn ngàn sóng biếc lấp lánh, bất chợt tôi nhận ra một điều: gần gũi và gắn bó với Hà Nội hơn nửa đời người, đã bao lần đến thăm đền vua Lê, đã bao lần dạo quanh bên Tháp Rùa nhưng thú thực, chưa bao giờ tôi lại thấy trái tim của Thủ đô đẹp hơn trong buổi hoàng hôn mùa thu.
  • Hà Nội và tôi: Nhịp cầu nối những bờ vui từ làng ra phố
    Có những mối duyên đến rất khẽ, như một buổi sớm Hà Nội vừa tỉnh giấc. Không gõ cửa, không hẹn trước, không cần lời giới thiệu, chỉ lặng lẽ hiện diện trong đời ta như làn gió mỏng đi qua hiên nhà cũ, mang theo mùi hoa bưởi cuối mùa và tiếng lá xào xạc rất quen. Chỉ đến khi ngoảnh lại, người ta mới chợt nhận ra: à, hóa ra mối duyên ấy đã ở bên mình từ rất lâu rồi.
  • Hàng sấu già và chuyện nhặt phía sau tay lái
    “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội”, lời bài hát của nhạc sĩ Hoàng Hiệp làm cho tôi mỗi khi xa Thủ đô lại thường hay liên tưởng về Hà Nội với hình ảnh một thành phố đẹp đẽ, thơ mộng. Điều ấn tượng nhất với tôi là những hàng cây giữa tiết trời cuối hạ, đầu thu. Và con người nơi phố phường Thủ đô thì luôn cởi mở, chân thành và đằm thắm…
  • Đường Láng tôi yêu
    Hai mươi năm sống trong con ngõ nhỏ ở đường Láng nên đường Láng đã trở thành người bạn đồng hành, yêu quý của tôi. Tôi đã chứng kiến và sẻ chia những vui buồn cùng nó. Đó là những tình cảm thân thương khó có thể phai mờ.
  • Hà Nội không chờ tôi lớn
    Ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội với tư cách một sinh viên, tôi mang theo nhiều thứ hơn một chiếc balo. Trong đó có sự háo hức, một chút tự tin non nớt và rất nhiều bỡ ngỡ. Hà Nội trong trí tưởng tượng của tôi từng là những con phố cổ yên bình, những hàng cây xanh và nhịp sống chậm... rồi tôi thấy mình nhỏ bé giữa một thành phố quá rộng.
  • Những con phố nhớ tên tôi trước kỳ thi cuối cấp
    Năm lớp 12, tôi bắt đầu gắn bó với Hà Nội theo một cách rất khác. Không còn là những chuyến đi chơi ngắn ngày cùng gia đình, không chỉ là phố phường nhìn qua cửa kính xe buýt, Hà Nội bước vào cuộc sống của tôi bằng những buổi sáng vội vàng đến trường, những chiều tan học muộn và cả những tối ôn bài đến mỏi mắt.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Triển lãm 80 năm Ngày Bác Hồ ra Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến
    Trong khuôn khổ Lễ hội Làng Sen năm 2026, Triển lãm chuyên đề “80 năm Bác Hồ ra Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến” (19/12/1946 - 19/12/2026) sẽ diễn ra từ ngày 19/5 đến 23/5/2026 tại Bảo tàng Nghệ An - Xô Viết Nghệ Tĩnh. Lễ khai mạc được tổ chức lúc 8h ngày 19/5/2026.
  • [Podcast] Đêm Hà Nội và những thanh âm của thành phố
    Hà Nội thường được nhớ đến với vẻ đẹp cổ kính của ba mươi sáu phố phường, với những mái ngói rêu phong, hồ nước xanh trong và nhịp sống mang dáng vẻ thanh lịch của người Tràng An. Nhưng khi màn đêm buông xuống, thành phố lại khoác lên mình một diện mạo khác: vừa sâu lắng mà cũng vừa sống động hơn...
  • [Podcast] Tản văn: Hương sen vương vấn sợi trà
    Những ngày còn công tác ở Hà Nội, ông ngoại tôi đã xin được giống sen Hồ Tây về trồng trong đám ruộng lầy cải tạo thành ao, bờ mòn dần hóa thành đầm sen đầu tiên ở bản. Những nhà hàng xóm ngắm bông sen to, đẹp thơm ngát một vùng thì đến xin vài ngó già.
  • Mùa thu Hồ Gươm
    Chiều dần buông nắng, mặt nước hồ thu bỗng trở lên huyền diệu. Ngắm nhìn bầu trời trong vắt hiền hòa, lung linh mây trắng lãng du trên muôn ngàn sóng biếc lấp lánh, bất chợt tôi nhận ra một điều: gần gũi và gắn bó với Hà Nội hơn nửa đời người, đã bao lần đến thăm đền vua Lê, đã bao lần dạo quanh bên Tháp Rùa nhưng thú thực, chưa bao giờ tôi lại thấy trái tim của Thủ đô đẹp hơn trong buổi hoàng hôn mùa thu.
  • Rộn ràng Ngày hội thể thao mầm non phường Cửa Nam: sân chơi toàn diện cho các công dân nhí
    Sáng 15/5, tại trường Mầm non Bà Triệu, UBND phường Cửa Nam đã long trọng tổ chức “Ngày hội thể thao cấp học mầm non phường Cửa Nam năm học 2025 - 2026”. Đây là ngày hội thể thao lớn dành cho lứa tuổi mầm non tại địa bàn, thu hút sự tham gia đông đảo của các "vận động viên nhí", các bậc phụ huynh và tập thể giáo viên.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội ngày trở gió
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO