Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội và những năm tháng lấp lánh trong đời

Hoài Nam 19/06/2023 08:39

Giữa biết bao thương nhớ, Hà Nội vẫn là một nơi chốn, một niềm an ủi lớn đối với tôi. Vì mỗi khi nhớ Hà Nội, biết bao xốn xang trong tôi lại như được gọi dậy, đánh thức ký ức về những thời khắc đẹp nhất trong đời mình.

z4430650931719_ebe56ac26c2856f11cfee2a21a8eafea.jpg
Hà Nội trong ký ức của tôi luôn là những điều đẹp đẽ và quý báu. (ảnh minh họa)

Đi dưới bóng cây trong chiều chạng vạng ở miền Nam nước Pháp, tự dưng tôi lại cảm thấy nao nao buồn, người ta thường hay buồn vào khoảnh khắc này thì phải. Nỗi nhớ bắt đầu tràn ngập vào tâm trí, rồi da diết như có thể kêu lên thành tiếng đến khắc khoải. Tôi nhớ Hà Nội, nhớ một thời tuổi trẻ rực rỡ, những ngày mà tôi vẫn còn yêu yêu lắm.

Cứ ngỡ xa xôi, nhưng mà lại thật gần. Hà Nội hiện giờ ra sao sau hơn mười lăm năm về trước. Tôi tự hỏi mình rằng, không biết mùa đông này ở Hà Nội có lạnh cắt da cắt thịt, không khí ở phố Hàng Mã cận Tết ra sao. Hay khi thu sang, Hà Nội có còn đẹp như trong khúc ca của Trịnh Công Sơn với “cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ…”. Hà Nội trong ký ức của tôi luôn là những điều đẹp đẽ và quý báu.

Tôi không biết vì sao mình lại buồn nhiều như thế, có lẽ là cuộc điện thoại đến từ một người bạn thời đại học đã gọi cho tôi từ tối hôm qua chăng. Cô bạn báo với tôi rằng một người bạn chung của chúng tôi vừa mới mất, tôi đã khóc nức nở qua điện thoại, lâu lắm rồi chúng tôi chưa hề liên lạc với nhau và giờ thì chẳng còn cơ hội nào nữa. Cô bạn buồn rầu, thở dài, hàn huyên với tôi đủ thứ chuyện của những năm tháng ấy và tôi chợt nhận ra rằng ở tuổi của chúng tôi cũng đã có một vài người bạn rời đi. Chúng tôi đã sống những ngày lấp lánh như thế nào, trong quãng đời sinh viên đầy mến thương ấy?

Tôi đã trở đi, trở lại Việt Nam trong suốt khoảng thời gian xa quê, nhưng chưa khi nào tôi trở về Hà Nội. Năm ấy một mình từ Sài Gòn ra Hà Nội học, biết bao niềm háo hức với mùa đông của Hà Nội, với hình ảnh của thành phố này trong thi ca nhạc hoạ. Tôi gói ghém những niềm mong đợi ấy trên một chuyến tàu ra Bắc. Và tôi đã gặp được những người bạn đáng yêu nhất trên đời. Chúng tôi đã luôn ví mình giống như những con thuyền ôm mỏ neo mơ về những vùng đất hứa, với biết bao mơ mộng vẹn nguyên của tuổi trẻ. Chúng tôi đã lập hẳn một team thử thách đi bộ, đi bộ dọc Hồ Tây để kịp đón những ánh nắng đầu tiên trong ngày, những ngày lang thang trong những viện bảo tàng hay di tích lịch sử. Những ngày ngồi học bài ở Thư viện quốc gia, những ngày đạp xe lên tận Ba Vì để ngắm nhìn Hà Nội từ trên cao xuống. Chúng tôi đã hứa hẹn với nhau về một chuyến xuyên Việt bằng xe đạp, rồi sẽ đi cả bốn bể năm châu. Chúng tôi đọc thơ cho nhau nghe trong những công viên ngàn cây xanh mát, kể cho nhau nghe những nỗi buồn của thiếu thời mà ai cũng từng trải qua.

Ra trường rồi, lại mỗi người một phương, người thì về quê công tác, người lại chuẩn bị Nam tiến… cứ thế lâu dần, chúng tôi tách nhau ra, rời bỏ thời sinh viên ở lại với Hà Nội để tìm kiếm cơ hội, những chỗ đứng của mình trong xã hội. Chúng tôi lạc mất nhau thật lâu rồi nhưng phải chăng, có người đến rồi sẽ có người đi thì đó mới là cuộc đời, tôi đã luôn dặn mình như vậy.

Tự dưng biết bao hoài niệm ùa về, biết bao suy tư trăn trở, tôi như đang trong cơn mơ, mơ về Hà Nội trong tâm tưởng, một thành phố lãng mạn biết bao và cũng thơ mộng vô ngần. Như một bà mẹ ôm ấp con vào lòng khi nó vừa mới chập chững bước vào đời và có những va vấp đầu tiên. Hà Nội đã giúp tôi lớn lên, trưởng thành hơn rất nhiều. Một thành phố rộng mở và bao dung. Lâu lắm rồi và thương nhớ thật đấy. Tự dưng những câu thơ mà tôi mới đọc được gần đây lại vang lên trong đầu, bài thơ của tác giả Nam Thi với những câu thơ nhẹ nhàng, sâu lắng. Bài thơ Em có mơ về Hà Nội cùng anh?

Em có mơ về Hà Nội cùng anh?

Mơ anh bên em một sớm rất trong

Mơ em bên anh một chiều lãng đãng

Mơ mình bên nhau trời hanh nắng nhạt

Khoác áo mơ phai Hà Nội mơ màng

Hà Nội, thành phố nơi tôi đã sống những ngày rực rỡ nhất.

Thương mến Hà Nội./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Hoài Nam. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Lăng Bác ngày về
    Chẳng mấy khi được nghỉ vào đúng đợt nghỉ lễ nên tôi tận dụng tối đa thời gian để có thể đi đây đi đó. Theo lời hẹn hôm nay tôi và mẹ cùng nhau đi Lăng Bác – điểm du lịch không thể bỏ qua mỗi khi đến Hà Nội. Cũng bởi bình thường tôi không được nghỉ ngày lễ và cũng bởi đã lâu lắm rồi tôi không được gặp Bác. Lòng háo hức và niềm vui của tôi từ hôm qua y như đứa con nít. Mong chờ và chờ đợi giây phút ấy đến thế nào.
(0) Bình luận
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
  • Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Nơi hội tụ hiền tài
    Tôi bước chân qua cổng Văn Miếu vào một buổi sớm thu, khi nắng vàng vửa trải nhẹ qua từng vòm lá, gió hanh hao đưa theo hương hoa sữa thơm nức góc phố. Không gian lặng như một lời thì thầm của lịch sử, của quá khứ vọng về từ từng phiến gạch rêu phong, từ mái ngói cong vút dáng cổ kính của ngôi trường đại học đầu tiên trong lịch sử nước nhà.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội và những năm tháng lấp lánh trong đời
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO