Hương chanh

Truyện ngắn của Nhà văn Nguyễn Một| 03/10/2020 17:13

Những ngọn gió mát rượi thổi từ cánh đồng mang theo mùi rơm rạ, phả từng đợt vào mái tóc dài của Hương. Hương phổng mũi hít thật sâu vào ngực, mùi hương dân dã mà cô bé thèm khát ngay từ hồi còn nhỏ. Hương xòe bàn tay, nhìn con bướm ép bằng cánh phượng. Con bướm từ mùa hè năm nảo năm nào còn sót lại trong đáy rương cũ của ngoại. Hôm về nghỉ hè, ngoại mang cái rương ra để Hương xếp quần áo vào.  Trong lúc dọn dẹp, Hương tìm thấy nó và giữ lại. Hương tung nó lên cao.

Hương chanh
Những ngọn gió mát rượi thổi từ cánh đồng mang theo mùi rơm rạ, phả từng đợt vào mái tóc dài của Hương. Hương phổng mũi hít thật sâu vào ngực, mùi hương dân dã mà cô bé thèm khát ngay từ hồi còn nhỏ. Hương xòe bàn tay, nhìn con bướm ép bằng cánh phượng. Con bướm từ mùa hè năm nảo năm nào còn sót lại trong đáy rương cũ của ngoại. Hôm về nghỉ hè, ngoại mang cái rương ra để Hương xếp quần áo vào.  Trong lúc dọn dẹp, Hương tìm thấy nó và giữ lại. Hương tung nó lên cao. 
Bay đi, bay đi bướm ơi! Biết đâu có phép lạ làm con bướm bay đi thì sao? Nhưng con bướm chỉ chao đảo vài vòng theo ngọn gió rồi rớt xuống kênh. Nó từ từ trôi theo dòng nước. Hương chạy theo trên bờ kênh xem nó có tấp vào đâu không?
- Tội nghiệp, khéo nó chết đuối mất!
Mải chạy theo con bướm, Hương vô tình đá phải một lon sữa bò. Những con mối cánh văng ra bò lúc nhúc.
- Eo ơi!
Một cậu bé trạc tuổi Hương từ đằng sau bụi chui ra. Tay cầm cần câu và cái lồng sắt.
- Nè, làm đổ mồi của người ta mà còn đứng đó hả? Có lượm vô không?!
Hương đứng như trời trồng nhìn mối bò tứ tung. Cô bé lắp bắp xin lỗi.
- Không lỗi phải gì hết, bắt vô đi!
Hương hoảng sợ. Cô bé bậm môi. Hai giọt nước mắt lăn dài trên má. Cậu bé bật cười.
- Mới giỡn tý đã khóc. Đúng là con gái thành phố!
Hương bẽn lẽn quay mặt đi lau nước mắt. Cậu bé cười hềnh hệch để lộ cả hàm răng sún. 
- Sợ hả? Thịt rắn mối ăn ngon lắm đó. 
Hương rụt cổ. Cậu bé tiếp tục gợi chuyện: 
- Nè, tao biết mày là cháu bà Bảy, học ở thành phố về đây nghỉ hè!
Thấy cậu bé có vẻ thân tình, Hương lấy lại bình tĩnh, tròn mắt hỏi: 
- Ừa, sao anh biết?
- Tao ở gần nhà đó!
- À, anh là cháu bà Tư.
Hương nhớ hôm ngoại kể, bây giờ bà Tư không còn ở một mình nữa. Bà đã tìm được đứa cháu nội lưu lạc ở An Nhơn. Ba mẹ nó mất từ lâu, nó ở ngoài ấy với mấy người bà con. 
- Mày tên Hương phải không?
- Dạ phải!
- Tao nghe bà Bảy nói.
Hương ngập ngừng:
- Còn anh tên gì?
- Không biết.
Hương che miệng cười: 
- Cười gì?
- Ai cũng phải có tên chứ!
- Tên Đen.
Thằng Đen xưng tên của mình với vẻ gắt gỏng. Nó xách cả lồng rắn mối và cái cần câu dấn bước:
- Thôi về, tối rồi!
Hương cũng đứng dậy theo nó. Quan sát từ phía sau, Hương thấy cái tên thật hợp với người nó. Nó ở trần để lộ cái lưng đen nhẻm rắn chắc. Cô bé mỉm cười lẩm bẩm: “Anh chàng này ngộ thiệt!”. 
Tới đầu ngõ, Đen ngoái cổ lại, bảo Hương: 
- Mai qua chơi!
Hương gật đầu rồi về nhà ngoại.
Sáng hôm sau, Hương phải đi theo dì Sáu thăm mộ ông ngoại. Đến trưa về, bà ngoại đã dùng cơm sẵn. Ngoài những thức ăn thông thường có thêm đĩa thịt băm nướng thơm lừng mùi lá chanh. Hương ngả vào lòng ngoại nũng nịu: 
- Ngoại, con đói bụng quá!
- Cháu của ngoại hư quá! Rửa mặt đi rồi ăn cơm. 
Hương nhảy chân sáo ra lu nước sau nhà, xối vội mấy gáo, rồi ngồi vào bàn ăn một cách ngon lành, đặc biệt là đĩa thịt nướng.
- Ngoại ơi! Thịt gà gì mà ngon quá?
- Thịt rắn mối của thằng Đen cho con. 
Hương rụt cổ:
- Ủa? Thịt rắn mối hả? Sao ngoại không nói?
Ngoại cười: - Nhưng mà có ngon không?
Hương cúi đầu mỉm cười:
- Dạ ngon!
- Lát con đem qua cho bà Tư ký đường và cảm ơn thằng Đen nghe con!
Lúc Hương qua nhà bà Tư, thằng Đen đang đứng dưới gốc chanh bứt bứt lá vò nát trên tay. Nó nhìn Hương cười cười:
- Nè, ăn thịt rắn mối có ngon không?
- Ngon! Anh làm gì vậy?
- Ngửi mùi lá chanh thơm lắm! Nè, thử coi! - Nó đưa bàn tay lên mũi Hương.
- Ừ, thơm quá!
Thằng Đen giải thích:
- Lá chanh dùng để nướng thịt rắn mối và nấu nước gội đầu thơm lắm!
- Ủa, nấu nước gội đầu hả?
- Ừa, con gái ở đây gội đầu bằng lá chanh không đó. Cho nên tóc tụi nó mượt lắm.
Hương nhìn mái tóc rễ tre của thằng Đen, cười khúc khích: 
- Sao anh không gội đầu cho mượt?
Thằng Đen trợn mắt: 
- Tao là con trai mà! Mà… hôm nay mày đi rừng không? Tao câu rắn mối, mày hái sim rừng!...
Đến chuyện hái sim thì Hương nhảy cẫng lên:
- Ừ, thì đi! Chờ em về xin phép ngoại đã nghen!
Những ngày hè sau đó, Hương và thằng Đen khắng khít như hình với bóng. Thằng Đen dẫn Hương đi khắp những cánh rừng sim. Nó còn dạy cho Hương biết bơi sông nữa. Hương thích gội đầu bằng nước lá chanh và ăn thịt rắn mối nướng. Thằng Đen cũng khác trước, nó không gọi Hương bằng mày nữa, nó gọi tên và thường mặc áo khi đi chơi với Hương. 
Ngày Hương trở về thành phố, nó đãi Hương một chầu rắn mối nướng và tặng Hương một gói lá chanh thật lớn. Nó tiễn Hương ra tận nhà ga. Hương hứa với thằng Đen, mùa hè sang năm nó lại về đây chơi với thằng Đen. Khi đoàn tàu chuyển bánh, thằng Đen chạy lúp xúp trên đường tàu để vẫy tay cho đến lúc khuất bóng. Hương đã bưng mặt khóc nức nở. 
Năm nay, bà nội thằng Đen cho nó đi học lại lớp Sáu. Nó đã bỏ học ba năm cho đến khi vào lớp, nó lớn nhất. Tuy có nhiều bạn mới nhưng nó không quên được Hương. Từ ngày đầu nghỉ hè, thằng Đen đã lặn lội khắp mấy đồi sim để câu rắn mối. Nó định bụng để dành chờ Hương về quê sẽ nướng lá chanh đãi Hương. Bây giờ, rừng bị đốt nhiều. Người ta chặt cả sim để đốt lò gạch nên rắn mối cũng ít đi. Đen vác cần câu đi ba  ngày chỉ bắt được có mười con. Đám bạn nó xúi nó nướng ăn nhưng nó kiên quyết từ chối. Chiều nào nó cũng ra ga, thơ thẩn nhìn con tàu từ thành phố về, nhưng không thấy Hương đâu. Một hôm từ nhà ga về, bà ngoại của Hương đang ngồi nói chuyện với bà nội của nó, thấy nó liền vẫy tay:
- Nè Đen, con có thư của con Hương!
Thằng Đen cố giấu niềm vui, nó đưa hai tay đón lấy lá thư, cảm ơn bà Bảy rồi ra đằng sau. Những nét chữ nghiêng nghiêng tròn trĩnh gợi cho nó nhớ tới đôi má bầu bĩnh và cặp mắt tròn xoe của cô bạn nhỏ. 
“Anh Đen thân mến!
Em đã khóc thật nhiều trong cái ngày ra phi trường đi Mỹ cùng ba mẹ. Em phải đi theo cùng gia đình, dù lòng không muốn tý nào. Ở xứ người, em nhớ quê mình chi lạ. Nhớ những ngày hè, nhớ ngoại, nhớ anh và nhất là nhớ mùi thịt rắn mối nướng lá chanh. Những ngày em ngồi bó gối trong nhà giữa xứ người xa lạ, em lại lấy gói lá chanh khô ra hít để mong tìm lại chút mùi hương quê mẹ. 
Anh Đen! Em biết anh đang chờ em. Xin anh hãy tha lỗi cho em. Rồi em cũng sẽ trở về  nhưng chưa biết bao giờ. Chỉ sợ lúc đó anh không còn câu rắn mối cho em ăn nữa thôi.
Chúc bà Tư và anh luôn được mạnh khỏe, hẹn thư sau em viết dài hơn. 
Em,
Hoàng Dạ Hương”.
Cầm chắc lá thư trong tay, thằng Đen lững thững đi vào như một kẻ mộng du. Nó mang cái lồng rắn mối ra sau vườn, mở cửa cho những con rắn mối bò ra ngoài rồi lẩm bẩm: 
- Đi đi, về với rừng núi của chúng mày đi!...
Nó ra gốc chanh bứt nắm lá chanh vò nát rồi úp lên mặt mình. Hương chanh xộc vào mũi. Nó nghe mắt mình cay cay. Hình như nó khóc. Những giọt nước mắt hiếm hoi vỡ ra dưới bàn tay nó. Hương chanh quyện với mùi rơm rạ  phả đầy không gian… 
(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Nâng cao nhận thức về Đảng trong kỷ nguyên phát triển mới
    “Tài liệu bồi dưỡng nhận thức về Đảng” (xuất bản lần thứ 24, có sửa chữa, bổ sung theo Văn kiện Đại hội XIV) cập nhật toàn diện các quan điểm chỉ đạo mới, đáp ứng yêu cầu bồi dưỡng lý luận trong kỷ nguyên phát triển của dân tộc. Nội dung tài liệu tập trung làm rõ tầm nhìn về xây dựng, chỉnh đốn Đảng và hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh, đồng thời khơi dậy khát vọng cống hiến của thế hệ trẻ. Đây là hành trang chính trị quan trọng, góp phần hình thành bản lĩnh, tư duy để học viên lớp đối tượng kết nạp Đảng sẵn sàng đứng vào hàng ngũ của Đảng.
  • Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi): Đưa nền giáo dục và đào tạo Hà Nội vươn tầm cao mới
    Để hiện thực hóa khát vọng trở thành trung tâm giáo dục và đào tạo hàng đầu cả nước và châu lục, Điều 16 về “Phát triển giáo dục, đào tạo” trong Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) khẳng định sự đổi mới mới tư duy, trao quyền tự chủ và tạo bệ phóng để giáo dục, đào tạo Hà Nội thực sự vươn tầm.
  • Định vị “vũ khí tư tưởng” trong kỷ nguyên mới
    Chỉ thị số 04-CT/TW ngày 17/3/2026 của Ban Bí thư về “Tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động xuất bản trong tình hình mới” có thể xem là “kim chỉ nam” thể hiện tầm nhìn chiến lược toàn diện của Đảng để mở đường cho ngành xuất bản Việt Nam bứt phá, trở thành một ngành công nghiệp văn hóa - công nghệ mũi nhọn trong kỷ nguyên số, vươn tầm khu vực và thế giới.
  • [Podcast] Vịt om sấu – Món ngon ngày hè của người Hà Nội
    Giữa nhịp sống hiện đại, đôi khi chỉ một hương vị quen thuộc cũng đủ kéo người ta chậm lại. Và, với nhiều người Hà Nội, vịt om sấu là một món ăn như thế. Không cầu kỳ trong cách gọi tên, không phô trương trong cách trình bày, nhưng lại có sức gợi rất riêng, thứ hương vị mà chỉ cần thoáng qua cũng đủ nhận ra mùa hè đã về.
  • Hà Nội công bố kết quả Chỉ số cải cách hành chính năm 2025
    Sáng 31/3, UBND thành phố Hà Nội tổ chức Hội nghị công bố kết quả Chỉ số cải cách hành chính năm 2025 và Chỉ số hài lòng của người dân đối với sự phục vụ của cơ quan hành chính nhà nước.
Đừng bỏ lỡ
Hương chanh
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO