Tết đến xuân về, lại nhớ...

Nhà thơ Nguyễn Thanh Kim| 14/02/2021 08:51

Tết đến xuân về, lại nhớ...

Thế là mùa xuân lại về. Mưa bụi lay phay trên những ngọn xoan trụi lá, bắt đầu nảy lộc xanh non. Khói sương bảng lảng dọc theo con đường theo bến sông tan dần theo bóng mặt trời rựng lên mỗi sớm mai. Chợ bắt đầu họp nơi tôi định cư vài năm nay. Những đống bưởi vàng ươm xếp chật hè phố. Lá dong mươn mướp trải ngợp những lối đi. Hoa đào hoa mai rộ khoe sắc thắm trước gió xuân. Tôi đi tha thẩn dọc theo các quầy hàng bày đủ: mộc nhĩ, nấm hương, măng, miến, mọc... Đúng là cơ chế thị trường thời đổi mới cho ta nhiều lựa chọn. Nhất là dịp Tết đến xuân về. Ký ức đưa tôi ngược chiều thời gian về lại nơi ấy, thị xã yên bình, nơi nhiều gian khó một thuở nhưng cũng lắm thương yêu. Cứ vào dịp trước Tết ông Công ông Táo (23 tháng Chạp), cha tôi lại chộn rộn rửa nhà, quét vôi tường... để đón năm mới. Mẹ tôi tất bật đi chợ xa, chộn rộn quanh năm nên mọi việc trong nhà đều do ông đảm nhận. Ông lau bàn thờ, rửa cốc chén, kiểm lại phiếu thực phẩm, định lượng lại chất đốt, củi đóm để dành cho Tết nghèo phố thị một cách chu tất. Thằng em tôi đang ở chiến trường mãi tận Quảng Trị khiến tôi bồn chồn không yên, thỉnh thoảng ra ngõ ngóng thư gửi về thăm hỏi gia đình. Cậu em học mỹ thuật công nghiệp ngút xa nơi trường sơ tán trên Hiệp Hòa (Bắc Giang) tranh thủ mấy ngày nghỉ Tết vẽ lại linh vật (trâu - sửu), nét vẽ ngời lên nhuần thắm trên nền điệp vân sóng. Tôi tranh thủ ra bưu điện thị xã mua mấy tờ báo cho có chữ nghĩa trong nhà đậm không khí Tết. Nhà bà ngoại tôi gần đấy, đôi lúc tạt sang thăm, khi dúi cho tôi dăm nắm lá vối, lúc cho tôi dăm đồng bạc lẻ, nhưng tôi đâu dám nhận. Bà ngoại ra mặt giận làm tôi cứ ân hận mãi.

Cứ vào dịp này, dẫu bận đến đâu, mẹ tôi cũng đảo qua chợ mua dăm bó mùi già và nhắc mấy đứa chúng tôi kịp tắm tất niên chiều ba mươi Tết để tẩy “bụi trần” trước khi bước vào năm mới. Có lẽ tôi nhớ nhất là cả nhà quây quần bên mâm cơm cuối năm trong bóng chiều lãng đãng. Ai cũng nhắc đến người đi xa, nhất là chú em đi nghĩa vụ quân sự. Vui nhất là cha tôi trong những ngày này, nhất là lúc rượu vào ngà ngà, ông nâng chén chạm với mấy đứa con. Ông dặn chúng tôi hết sức ân tình, mong các con thành đạt trong công việc và sự nghiệp văn học và hội họa. Viết hay và vẽ đẹp là những điều tâm đắc khi tôi nghĩ về ông. Và tôi nhớ nhất hình ông in đậm trên tường khi ông dâng hương lên ban thờ tổ tiên trong ánh pháo hoa rực sáng đêm ba mươi. Cái dáng cao gầy, mảnh khảnh, giọng ông thì thầm thành kính, mắt ông hướng về chốn linh thiêng, in đậm tâm thức tôi những ngày gian khó ấy.

Đã bao mùa xuân trôi qua. Tháng ngày như vụt hiện, chất "một đống tuổi" lên đầu lòng tôi lại rưng rưng chợt nhớ, khiến mình như trẻ lại cái thuở ban đầu ấy. Tôi chợt nhớ lại điều mình tự nhủ: ký ức không có tuổi. Vâng mỗi khi Tết đến xuân về, lòng tôi lại nao nao nhớ về nơi ấy - nơi tôi đã lớn khôn và làm người...
(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Tết đến xuân về, lại nhớ...
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO