Thao thức mắt thơ trong "Cánh đồng ngủ đông"

Chung Tiến Lực| 03/10/2020 11:40

Thao thức mắt thơ trong

Sau bốn tập thơ dầy dặn, Tạ Thu Yên đăng một số truyện ngắn và tản văn. Cứ nghĩ tác giả sang ngang để khai khẩn miền đất “ngủ đông” bấy lâu nay, nhưng không, mới đây, Tạ Thu Yên ra mắt tiếp tập thơ thứ 5 “Cánh đồng ngủ đông”. 

Tạ Thu Yên học Đại học Tổng hợp Văn ngay từ năm 1975 nhưng chị không bị ảnh hưởng thơ truyền thống, thơ “đồng phục” với giọng điệu chính là ngợi ca, thời mà văn thơ được sáng tác theo nguyên lý chung. Thơ chị ít những bài dài, dàn tãi mê mải chạy theo mạch cảm xúc mà chủ yếu là thơ ngắn, câu thơ với phương pháp tu từ thuần thục có kỹ năng nên độ nén, sự cắt gọt đạt ngưỡng hàm súc. Từng con chữ được chị cô đọng, mã hóa nên “ý tại ngôn ngoại”. 

Trong “Cánh đồng ngủ đông”, các thủ pháp nghệ thuật được dụng công nhuần nhuyễn. Tác giả sử dụng điệp ngữ, điệp từ thể hiện ngôn ngữ điện ảnh như thước phim dịch chuyển cơ học của đối tượng trong không gian và trường cảm xúc trên nền nhạc không lời: “Xuống chợ/ Xuống chợ” ta như nghe tiếng bước chân theo triền núi thấp dần, hiển hiện một cô gái H’Mông gùi xuân xuống chợ. “Xoay/ Xoay Xoay” là ô quay tròn quanh cán ô trên vai hay nhịp chân nhún nhảy, vòng bạc, váy xòe. “Ràn rạt/ Ràn rạt/ Ràn rạt” lại giống như tiếng gió cuốn hay đàn ngựa chạy trên đồng cỏ. Có bài tác giả điệp câu tới 5 lần (Câu thơ nhặt ở ven đồi), chạm sâu vào miền cảm thức của người đọc rằng vạn vật không vô tình... Phương pháp so sánh, đối nghĩa, đối cảnh, ngắt nhịp, nhân hóa, ẩn dụ… cũng tạo sự liên tưởng, chiều tâm cảm, tâm tình, tâm thức, chiêm nghiệm gây cảm ứng tức thì. 

Thi ảnh trong “Cánh đồng ngủ đông” sắc nét, xuất thần, sống động và tươi rói. Hình ảnh với góc nhìn đắc địa của phóng viên ảnh (Tạ Thu Yên từng có giải về nhiếp ảnh), vì thế đậm đà chất thơ: “Vườn trưa rơi tiếng chim gầy/ Hồn quê xanh mãi những ngày xa quê”. Hay: “Những xá cày song sóng úp vào nhau” một hình ảnh thật đẹp sau buổi cày ải; hoặc “Sậm nâu và vạm vỡ/ Ngực căng đồng nằm thở/ Viên mãn chờ nước về”. Rồi những hình ảnh mang ngôn ngữ điện ảnh: “Chiều thu nắng đã nhạt ao/ Giọt sen cuối vụ lao xao gió đùa”, “Tu hú kêu bầy loang mặt nước/ Màu trời ngăn ngắt dải sông quê”. Hình ảnh bay trên hiện thực, biến ảo thành hình tượng, biểu tượng mơ mộng và khao khát. Mùa thu, mưa mùa hạ, được dùng làm hình tượng, biểu tượng của tình yêu xa vắng, buồn thương khi xa, khi gần: “Thế là mùa thu đi/ Mang theo mùa thương nhớ”, “Tưởng anh hôn vội hóa mùa thu sang”… Sóng, gió, sông, hồ, biển vốn là những hình tượng quen thuộc trong thơ nhưng với Tạ Thu Yên chúng thật đặc sắc: “Những ngày đi biển không nhau/ Sầm Sơn sóng có bạc đầu nhớ thương’’. Hay “… cơn mưa mùa hạ/ Òa xuống em sau khát cháy”, “Thu cùng ai thương nhớ đong đầy” và “Gió heo may hôn khẽ mặt hồ”; “…òa khi gặp nhau/ Chát mặn nụ hôn”. Người đọc có thể quên thơ nhưng sẽ không quên những câu thơ hay, những câu thơ mang đậm hồn vía tác giả: “Giọt vương mắt lá/ Giọt luồn buốt tim”, “Lá thì đỏ/ Gió ngu ngơ cuối trời”, “Thầm thì câu hát gửi nơi cuối trời” hay “Cát thì cũng chỉ cát thôi/ Bên trong cát có tình người thủy chung”…

Cả tập thơ là một mạch cảm xúc với những biên độ khác nhau. Tạ Thu Yên biết tạo cảm xúc, gây cảm xúc để thỏa thích đam mê sáng tác. Gắn bó với trung du nên âm hưởng chung trong “Cánh đồng ngủ đông” là chất giọng trung du bát ngát, trữ tình với tiết tấu chậm, tha thiết. Rất nhiều bài thơ đọc lên như hát đủ thấy chất nhạc trong thơ Tạ Thu Yên tự nhiên, trong sáng và hồn hậu.

Cũng như các tập thơ trước, Tạ Thu Yên còn dùng một số phương ngữ cũ. Bố cục một số bài còn lỏng và chưa cân đối. Nếu trong tập thơ có thêm hình ảnh minh họa bằng một số chấm phá mang tính ước lệ thì mở rộng hơn trường cảm ứng người đọc. Sau khi nghỉ công việc quản lý, Tạ Thu Yên sẽ giành nhiều thời gian cho đam mê văn, thơ, báo, ảnh. Người yêu thơ tin sẽ tiếp tục nhận được những ấn phẩm có tư chất riêng, hồn hậu, đằm thắm và tươi mới.
(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Thao thức mắt thơ trong "Cánh đồng ngủ đông"
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO