Tôi nhớ mình của những tháng năm xa

Song Anh| 25/11/2019 15:18

Bước chân ngập ngừng đưa tôi về chốn cũ một buổi sáng vừa chớm mùa đông. So vai khẽ rùng mình vì cơn gió lạnh vừa thổi bay tà áo. Tôi đứng yên một chỗ, tựa lưng vào gốc cây phượng già, tai ngỡ nghe tiếng bạn bè cười vang vấn vít theo những tà áo dài trắng vừa ngang qua, rộn ràng theo những vòng xe cuốn theo những vạt lá phượng đã vàng, rụng đầy bên lề phố.

Tôi nhớ mình của những tháng năm xa

Bước chân ngập ngừng đưa tôi về chốn cũ một buổi sáng vừa chớm mùa đông. So vai khẽ rùng mình vì cơn gió lạnh vừa thổi bay tà áo. Tôi đứng yên một chỗ, tựa lưng vào gốc cây phượng già, tai ngỡ nghe tiếng bạn bè cười vang vấn vít theo những tà áo dài trắng vừa ngang qua, rộn ràng theo những vòng xe cuốn theo những vạt lá phượng đã vàng, rụng đầy bên lề phố.

Tôi đi lại con đường ngày xưa mỗi sáng đến trường. Trong veo là sương sớm, tinh khôi là áo trắng, hồn nhiên trong trẻo là lũ chúng tôi. Con đường dài vẫn đang ngái ngủ bỗng bị lùa thức dậy, sương sớm ngơ ngác nhìn, những thân phượng già giật mình thả lá rớt bay bay theo gió, vương cả vào tóc, vào mặt bọn áo trắng đang lao xao nói cười.

Hết con phố dài là ngơ ngác cỏ ven đường và hoa dại  dẫn lối vào trường ở ven đô. Tím những bông bìm bịp, tím những nụ tầm xuân theo tôi vào nằm trong ngăn bàn, nằm giữa trang vở. Cỏ lau hoa xuyến chi thành đồ trang trí đầy khung cửa sổ mỗi giờ văn. Những “ba đồng một mớ trầu cay”, những “anh yêu em đến nay chừng có thể…” nuôi lũ chúng tôi lớn khôn những xúc cảm đầu đời.

Tôi trở về, mở toang cánh cửa kí ức tháng 11 này đây. Trường nằm ven đô nên ngọt bùi những giờ thể dục là khoai lang đào trộm vùi trong cỏ khô, hì hụi phù má lên thổi lửa, lem luốc vệt đen dính trên má, bên mép. Là chua chát những quả khế non bọn con trai vặt trộm vườn nhà dân. Là cả một đàn gà được lùa vào lớp học, nháo nhác ngó nghiêng, cục tác cục ta. Là cả những bông lúa sắp trĩu mẩy được tuốt trộm, đứa con trai cài làm hoa trên tóc cho người bạn gái nó thầm thương…

Tháng 11 xưa ơi! Có ai còn nhớ không? Đứa nào đấy đang giờ học chui tụt xuống gầm bàn, bút mực tím nhỏ vào ngón chân đứa ngồi bên cạnh khi nó đang bị gọi đứng lên trả lời. Đứa nào đấy mang nhựa chuối, phấn mầu trét vào mép bàn cho đứa ngồi trên tựa lưng rồi dính tèm lem ra áo, đứa nào đấy làm những cái đuôi giấy viết nhăng nhít các từ rồi tìm cách gắn vào áo, vào lưng quần các thầy cô giáo, rồi ôm nhau cười va cả vào cánh cửa lớp, rách cả môi…

Tháng 11 này! Có ai còn nhớ thương về lúc tan trường? Rơm mùa gặt người ta phơi đầy hai bên lối. Cả bọn dừng lại quăng xe ngổn ngang giữa đường, ôm từng nắm rơm ụp vào đầu, vào người nhau rồi lăn lộn cười, rồi bàn nhau vờ như không thấy thầy giáo trẻ đẹp trai đang đi tới, vờ vô tình chẳng may ụp hết rơm vào đầu vào mặt thầy… những tiếng cười vang, lan theo gió, bay lên không trung theo những cọng rơm tung lên rồi rơi xuống…

Tháng 11 xưa... có hoa cúc quỳ nở vàng triền đồi lối ra Đồ Sơn, có lau trắng dập dềnh thành sóng mỗi khi cơn gió lướt qua, gửi lại những môi hôn. Ai có nhớ những chiều trốn học, cong lưng chở nhau trên những chiếc xe đạp, kéo nhau băng băng đổ dốc triền đê ven biển, đứa nọ níu đứa kia ngã cả một loạt, xước xát cả tay chân, đứa con gái nào ngồi khóc ngon lành vì rách áo, đứa con trai vụng về dỗ dành lau nước mắt…

Có ai nhớ bọn con trai trèo dừa hái trộm trái, để xe dưới gốc cây cho con gái trông chừng. Con gái quên mất là đang đi vặt trộm dừa, phấn khích reo hò khi những trái đầu tiên được hạ xuống. Tiếng ồn đánh thức bác bảo vệ đang ngủ trưa, con gái ôm dừa chạy, để lại xe đạp và bọn con trai cheo veo ở trên cây…

Sao bỗng nhiên tôi lại nhớ thương đến thế những ngày xưa khi vừa chớm đông về? Ngồi một mình quán vắng, vẫn lối chân tôi mỗi ngày qua, vẫn những guồng quay những vòng xe hối hả. Những ngày xưa hoài niệm đầy mà sao tôi chẳng thể quay về???

Tôi nhớ mình của những tháng năm xa... 
(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Truyện ngắn: Bóng làng nơi đáy ao (Kỳ 2)
    Ở làng Chiện này, cách đây năm mươi cái tết, người đàn ông nào vào tuổi ngũ tuần, thì được làng tặng con cá chép ao Sen. Ao Sen là ao chung của cả làng, có ý nghĩa quan trọng với cả cộng đồng. Ông Nền giờ đã ngoài sáu mươi, sau khi rời quân ngũ về đã làm liền hai khóa chủ tịch xã. Còn hơn nửa năm nữa, ông chỉ mong kết thúc nhiệm kì để được nghỉ ngơi.
  • Triển lãm 80 năm Ngày Bác Hồ ra Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến
    Trong khuôn khổ Lễ hội Làng Sen năm 2026, Triển lãm chuyên đề “80 năm Bác Hồ ra Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến” (19/12/1946 - 19/12/2026) sẽ diễn ra từ ngày 19/5 đến 23/5/2026 tại Bảo tàng Nghệ An - Xô Viết Nghệ Tĩnh. Lễ khai mạc được tổ chức lúc 8h ngày 19/5/2026.
  • [Podcast] Đêm Hà Nội và những thanh âm của thành phố
    Hà Nội thường được nhớ đến với vẻ đẹp cổ kính của ba mươi sáu phố phường, với những mái ngói rêu phong, hồ nước xanh trong và nhịp sống mang dáng vẻ thanh lịch của người Tràng An. Nhưng khi màn đêm buông xuống, thành phố lại khoác lên mình một diện mạo khác: vừa sâu lắng mà cũng vừa sống động hơn...
  • Thúc đẩy giao lưu văn hóa, du lịch giữa Việt Nam – Trung Quốc
    Ngày 14/5, tại Hà Nội, Sở Văn hóa và Du lịch Khu tự trị dân tộc Choang (Quảng Tây, Trung Quốc) phối hợp Trung tâm Văn hóa Trung Quốc tại Hà Nội tổ chức chương trình “Trà hài hòa Thế giới - Nhã tập 2026” và giới thiệu văn hóa, du lịch với chủ đề “Gặp gỡ Quảng Tây (Bách Sắc)”.
  • Quyết định nhiều nội dung về kinh tế - xã hội để đất nước phát triển nhanh, bền vững
    Trong trong công tác lập pháp, tại kỳ họp thứ nhất vừa qua, Quốc hội khóa XVI đã xem xét, thông qua nhiều nội dung về kinh tế - xã hội cùng các nội dung quan trọng khác, từ đó kịp thời thể chế hóa Nghị quyết Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV và các kết luận của Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư, đáp ứng yêu cầu thực tiễn.
Đừng bỏ lỡ
Tôi nhớ mình của những tháng năm xa
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO