Trang thơ NHN số 33 RA NGÀY 18/8/2017

18/08/2017 09:41

Nguyễn Thanh Lâm


THU NHÌN TA
CÓ THẤY THU KHÔNG


Tặng bạn thơ phương xa

Mùa thu ơi... có nhận ra mình
Già đi hay trẻ lại
Trong cõi đi, về năm tháng của thời gian

Thu về với ta trong nỗi nhớ
Cả trời thu trong ta mà nhớ thu khôn nguôi
Ta heo may lãng đãng
Ta trăng đáy nước - trăng trời mây

Ta đã già cùng trăng già không tuổi
Ta đã non tơ cùng thai nhụy sen hồng
Đã run rẩy cành sương treo hạt cườm nước mắt
Ngạo nghễ cười nước mắt chảy vào trong

Thu ở lòng ta già đi hay trẻ lại

Ta nhìn thu nhận ra mình ở đấy
Thu nhìn ta có thấy thu không.

Nguyễn Hữu Qúy

NGỒI RU SÔNG CỦA CÁI THỜI CÒN SON

Sông Son em đã lấy chồng
tôi như con nước giấu lòng vào xanh
bây chừ lau trắng thành danh
núi non cũng được tiếng lành đồn xa.

Phong Nha hang động nguy nga
tôi tin truyền thuyết để mà mê em
nguyên sinh nước chảy đá mềm
thèm mai nắng ửng, thèm đêm trăng rằm.

Sông Son trải chiếu trăm năm
nghìn năm, ức vạn cái năm tôi tìm
sao không tăm cá bóng chim
mà tôi vẫn thấy tươi xinh xa mờ…

Kiếp sau biết có mà chờ
sông Son một dải hững hờ trôi đi
tôi ôm lấy khối thầm thì
mây bay nước chảy cũng vì dở dang.

Lạc trong lau trắng bạt ngàn
lợi danh bỗng chốc vụt tan lên trời
bên tôi còn lại một người
ngồi ru sông của cái thời còn son…

Nguyễn Trần Thái

DỊU DÀNG THÁNG BẢY

Thong thả ngày đi
tháng Bảy sấu vào quả
tiếng ve vòm lá xôn xao
lời ca cũ bài hát mới
mở tay đón đợi sao rơi

giải Ngân hà có bao ngôi chiếu mệnh
tôi mãi tìm tím biếc xa xôi
ngôi sao hằng yêu mến nhất

hành trình dọc chiều thiên lý
Mặc nhởn nhơ hoa cỏ bên đường
Chân chạm mốc ngã vùng kỳ bí
thiếu phụ muộn mang bồng con ...

tháng bảy trang ngực em
mở nồng nàn Thu chín
chầm chậm nhịp mòn
nhập theo bầy Ô thươcd
làm cây cầu nối bờ sông nhớ

tháng bảy dịu dàng
ân huệ đừng qua ...

Tùng Nguyễn

DUYÊN MUỘN

Em lại về với những ban trưa
Con phố vắng nghe lòng mình bớt vội
Giữa những quẩn quanh hàng ngày đón đợi
Em lại về gõ nhịp với thời gian.

Đã hết rồi những hờn dỗi trẻ con
Đã qua rất lâu mối tình đầu dang dở
Vẫn vẹn nguyên là mảnh tình đã vỡ
Chuyện chúng mình đâu phải lỗi riêng ai


Phía trước của anh là sự nghiệp - là tương lai.
Phía không anh với em là những ngày dài đằng đẵng...
Có những người đến sau, em mỉm cười im lặng:
“Chúng mình chẳng hợp nhau!”

Giờ đến thời mọi thứ đều xếp sau
Sẽ chạnh đau khi ai vui mồm: “Bao giờ thì có cỗ?”
Chỉ là đùa thôi nhưng em giật mình lo sợ
Bằng tuổi mình, bè bạn có chỗ đón đưa
Mẹ cũng trêu: “Mày có ai rước tao nhờ”
Ngóng ra hiên lũ trẻ đang chơi đùa đầu ngõ
Có nụ cười…
Gieo vết tháng năm trôi.


Nguyễn Xuân Hồng

EM TÔI

Mướt xanh thảm cỏ sườn đê
Mình anh còn với nơi về - quê xưa
Những ngày trời nắng, trời mưa
Những khi sao chụm - sao thưa giữa trời

Lặng nhìn vệt sáng - sao rơi
Xót thương, day dứt em ơi lệ nhoà
Vui buồn, rồi cũng đi qua
Nghĩa trang - em - giờ là nhà em ơi

Mẹ đi chợ về - qua chơi
Bố đi bộ - cũng ghé nơi em nằm
Anh chị mồng một ngày rằm
Bên em trò chuyện tháng năm chung tình ...

Cho dù cách trở tử - sinh
Yêu thương ấm áp nghĩa tình bên em .

(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Trang thơ NHN số 33 RA NGÀY 18/8/2017
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO