Vợ cố thi sĩ Huy Cận: Hỡi em yên lặng!

CAND| 07/12/2010 10:32

(NHN) Trong hơn 40 năm, nử­a sau cuối cuộc đời của cố thi sĩ Huy Cận, ông may mắn gặp được bà . à”ng đã ví bà  là  ngọn lử­a nhử dịu hiửn và  ấm áp giữ trọn cho ông những năm tháng bình yên và  hạnh phúc.

Bà  là  người sẻ chia với ông trọn những ngọt bùi lẫn đắng cay, chăm chút cho tâm hồn thi sĩ của ông được an là nh, nương tựa. à”ng đã gọi bà  là  người đà n bà  của yên lặng.

Bà  đến gặp tôi ở tòa soạn theo lời hẹn. Mái tóc bạc xóa, đôi mắt cười chan chứa và  hiu hắt. Dường như bà  đã chuẩn bị quá lâu cho cái sự rồi sẽ một mình ở trọ lại cuộc đời nà y chử tới khi đoà n viên với ông, thế nhưng trong giọng nói, trong câu chuyện, trong nụ cười nhòa ướt nước mắt của bà , tôi vẫn cảm thấy chút gì đó tựa như là  bơ vơ, như là  chống chếnh đến ngơ ngác mà  đáng ra cuộc sống hiện tại đủ để lấp đầy.

Với bà , sự ra đi của người chồng gắn bó hơn 40 năm nặng tình tri kỷ và  ân nghĩa xem ra đã để lại trong bà  một khoảng trống quá lớn. Một vực sâu thiếu hụt mà  không gì có thể lấp nổi.

Nhà  thơ Huy Cận và  bà  Trần Lệ Thu trong ngà y cưới 4/10/1964.

Thuyết phục mãi, rồi bà  cũng dẫn tôi trở vử ngôi nhà  mà  trong đó có căn phòng nhử ở 24 Аiện Biên Phủ nơi bà  và  ông đã có quãng thời gian chung sống gần 40 năm (hai năm cuối đời, nhà  thơ Huy Cận vử sống chung với con gái ở Tây Hồ). Bà  nói lúc còn sống ở đây, nhà  thơ Huy Cận rất ít khi tiếp khách tại nhà . Bấy nhiêu lâu rồi cả bà  và  nhà  thơ quên đi cái nhu cầu ấm áp vui vẻ ấy, vì vậy bà  không muốn dẫn tôi vử đó. Không hiểu sao, tự dưng tôi cũng trở thà nh kẻ rón rén khi cùng bà  băng qua căn phòng nhử với lối đi cử­a sau vòng qua mảnh sân đầy lá rụng để tìm lối đi lên căn gác của ông bà .

Lần đầu tiên tôi được thở cùng bà  trong cái không gian quá nhiửu những ký ức của hai thi nhân Việt Nam, Xuân Diệu và  Huy Cận, nổi tiếng trong mối tình thơ, tình bạn cảm động có một không hai trong lịch sử­ văn chương. Tôi bước cùng bà  những bước nhử, chậm rãi, cố để cảm nhận cho hết khung cảnh nơi đây, hồn cốt của thi nhân xưa còn vương lại trên từng đồ vật cũ, cảnh cũ. Rất nhiửu lá khô rơi và  mục nát dưới lối đi. Chiếc cầu thang gỗ cũ kử¹ và  ẩm mốc vương đầy lá khô bay nhè nhẹ trên từng bậc thang. Căn buồng của bà  và  nhà  thơ Huy Cận lâu rồi không có hơi ấm của người giử phủ đầy bụi.

Vốn là  người ít nói kiệm lời, bà  Trần Lệ Thu chỉ và o đống ngổn ngang những bản thảo cũ từ lâu mử bụi phủ của nhà  thơ Huy Cận: "Bây giử tôi sống bằng tất cả những thứ ấy và  vì đó mà  sống". Bà  đang tận dụng đến tối đa quử¹ thời gian ít ửi còn lại của mình để hoà n thà nh trọn vẹn tập 0, hồi ký của bà , và  nhặt nhạnh, tập hợp lại những di cảo của nhà  thơ để lại.

Cho dù, sự "ra đi" khửi căn nhà  của nhà  thơ Huy Cận đã từ trước đó 2 năm, và  bà  dù đến bây giử hằng ngà y vẫn cố gắng cần mẫn lại trở vử là m việc và  ngủ trên chiếc giường cũ, nơi ngôi nhà  cũ thì hơi ấm xưa dường như không bao giử còn trở lại. Giường chiếu phủ bụi, ngập nhà  là  ngổn ngang bản thảo cũ, cả những thứ lúc còn sống nhà  thơ đã buông đi, cho và o đống tạp pí lù nhưng bà  tiếc đã cố công cất giữ lại.

Giử đây, mỗi một phong giấy vụn có và i nét chữ của ông, cả những bức thư bè bạn cũ, và  muôn thứ ngỡ là  tầm phà o, vớ vẩn ngà y ông còn sống thì với bà  là  cả một gia tà i. Nhìn bà  đeo mục kỉnh cặm cụi tỷ mẩn trong căn phòng bừa bộn giấy tử, toà n bộ con người bà  dường như đã thuộc vử quá khứ, thuộc vử một đời sống của ký ức.

Trong sự cố gắng thu giấu mình đi giữa ngổn ngang đời thực và  những "nỗi xót đau nhân tình thế thái", bà  chỉ muốn đơn thuần nương tựa và o những câu thơ của ông để lại cho bà . Chút đời sống tinh thần ngỡ như là  nhử nhoi ấy với bà  là  biển lớn, là  cuộc đời, là  cả sự nghiệp. Sự nghiệp chính của cuộc đời bà  ấy là  sống cùng với ông, chia sẻ cuộc đời với ông và  giử đây là  thu vén lưu giữ cho hơi thở của ông vẫn mãi mãi nóng ấm giữa những trang viết mà  ông để lại. Mối tình của bà  với nhà  thơ Huy Cận bước sang năm 2006 nà y đã tròn 42 tuổi. Bà  còn nhớ như in cái ngà y định mệnh của ông và  bà  4/7/1964, dưới bà n tay sắp đặt của bà  Phạm Thị Trường (vợ của nhà  văn Nguyễn Аình Thi) ở phố Trần Quốc Toản.

Nhà  thơ Huy Cận lúc đó 46 tuổi, đã qua biết bao ghửnh thác cuộc đời. Bà  Trần Lệ Thu lúc bấy giử là  cô giáo dạy tiếng Nga ở Аại học Ngoại ngữ, đã 28 tuổi nhưng chưa một lần mở lòng mình với tình yêu. Từ đó nhà  thơ Huy Cận được tắm táp và  bình yên trong tình yêu trắng trong, thuần khiết và  rất đỗi dịu dà ng của người vợ hiửn thảo luôn tôn kính và  ngườ¡ng mộ chồng. Mỗi lần nhớ lại, bà  Trần Lệ Thu không quên được câu nói của nhà  thơ Xuân Diệu với bà  trong lễ cưới, sau nà y bà  viết lại trong hồi ký: "Anh Diệu nói với em, anh có một nghị lực phi thường, có linh tính báo trước hạnh phúc của đời mình, mà  em thì có một tấm lòng kiên trì chử đợi, nên tất nhiên là  hai người phải gặp nhau".

Thế nhưng, bà  Trần Lệ Thu đã rơm rớm nước mắt khi kể cho tôi nghe một "lời đau" của một người thân trong gia đình đã nói rằng, bà  lấy nhà  thơ Huy Cận để được ngồi xe ôtô. Nói rồi bà  thổn thức. àt ai biết rằng thuở nhử bà  và  chị gái của bà  đửu đi học ở trường tây Félix Faure bằng ôtô riêng của gia đình.

Bà  Trần Lệ Thu chính là  con gái yêu của nhà  tư sản nổi tiếng ở Hà  Nội thời bấy giử với thương hiệu hãng dệt Аại Tân nức tiếng ở 40 Lê Lợi, sau nà y là  124 Bà  Triệu. Mẹ bà  là  con gái Hà  Nội gốc, ông bà  ngoại là m nghử đăng ten ở là ng La Khê - La Cả, năm mẹ bà  19 tuổi đã cùng cha sang hội chợ Аấu Xảo ở Paris một tháng để triển lãm sản phẩm, vì cụ nói tiếng Pháp thông thạo. Trong tuần lễ Và ng năm 1946, cha của bà  đã cúng 400 cây và ng cho Tổ quốc. Sau cách mạng, ông được bầu là m Chủ tịch Ủy ban Hà nh chính khu phố Liên Trì, năm 1948 bị giặc Pháp bắt đi mất tích đến giử.

Năm 1961, toà n bộ tà i sản gồm mấy ngôi nhà  của gia đình bà  hiến cho Nhà  nước quản lý, từ một gia đình tư sản, trở thà nh tiểu thương nhử, và  cũng vì thế mà  bà  được kết hôn với nhà  thơ Huy Cận - cán bộ cao cấp do Trung ương quản lý (lúc bấy giử cán bộ cao cấp không được lấy vợ thà nh phần gia đình tư sản).

Nhớ lại những năm tháng mặn nồng hạnh phúc, bà  Lệ Thu lại ứa nước mắt. Là  một nhà  thơ nổi tiếng, nhưng Huy Cận lại là  người chất phác, hiửn là nh, đôn hậu. Không rượu, chè, thuốc lá, ông sống giản dị và  chân chất. Với bà  Lệ Thu, nhược điểm lớn nhất của ông nhiửu lúc là m cho trái tim của bà  nhói đau ấy là  vì nhà  thơ quá đa tình, cả khi ông đã bước sang tuổi thất thập cổ lai hy.

Có lẽ, để giữ được tình yêu lâu bửn cho một cuộc hôn nhân với nhà  thơ, bà  phải biết cách chịu đựng và  tha thứ. Bà  nói, ngay từ hồi đang còn yêu nhau, khi chở bà  đi chơi, thấy một cô gái xinh đẹp đi đằng trước, Huy Cận đạp rướn lên nhìn bằng được cô gái đó mới thôi. Bà  hiểu trái tim của thi sử¹ không hoà n toà n thuộc vử bà , mà  đã thuộc vử thơ ca. à”ng cần phải có những khoảng tự do, những niửm rung động thì ông mới thăng hoa trong sáng tạo được.

Ngay từ ngà y đứng trước ngườ¡ng cử­a của hôn nhân, bà  Lệ Thu đã nhìn thấy và  lường trước được những gì mình cần phải vượt qua khi là m vợ của một thi sử¹ nổi tiếng. Bởi lẽ thế mà  suốt cả quãng đời sau cuối, cho dù trong một tâm thế "buồn bã và  xót đau nhân tình thế thái" nhưng nhà  thơ Huy Cận luôn hà m ơn người vợ hiửn thục của mình.

Nhớ lại cuộc hôn nhân với bà  ông đã viết:

Khi anh cưới

Mẹ em rằng Thu nó hiửn thôi ít nói năng

Từ đấy hai sông hòa một biển

Nước gần với nước gắn bằng trăng

Từ đấy lòng anh cứ lắng nghe

Lặng im trong mỗi bước em vử

Lời thầm trong mỗi câu em nói

Trong mỗi là n tay em vuốt ve

Khi anh mệt nhọc khi anh đau

Công việc anh lo lử­a nóng đầu

Anh cứ cảm nghe từ ánh mắt

Tình em ôm tửa tựa hương ngâu

Em hỡi đời ai chẳng nử­a thầm

Lặng yên mới có được vang âm

Tóc mửm sợi sợi nằm êm lắng

Vạn suối lòng anh chảy trở trăn

Rồi một ngà y kia anh với em

Nằm yên trong đất giấc im lìm

Tai xương anh sẽ còn nghe ngóng

Hoa lá hồn em trong lặng im

(Hỡi em yên lặng)

"Những lúc tưởng nhớ tới anh Cận, tôi đửu cảm thấy mình được an ủi bởi những năm tháng cuối đời của anh tôi được chứng kiến anh Cận đã sung sướng tắm mình trong nguồn nước ấm được dội từ lòng thương yêu trìu mến của bạn bè tri kỷ ngay từ khi anh vẫn còn tồn tại. Mỗi lần đi đâu, gặp gỡ chuyện trò với bạn tri âm, vử nhà  anh đửu thủ thỉ kể lại cho tôi nghe với một niửm vui sướng nhẹ nhà ng, thanh thoát, pha chút ngây thơ, hồn nhiên của tâm hồn trẻ nhử luôn thường trực trong con người anh.

Tôi có cái sung sướng nhất đời là  chuyện gì tôi cũng được anh kể cho nghe. Có những chuyện sống để dạ, chết mang theo anh cũng chia sẻ với tôi, chỉ mình tôi duy nhất". Bà  Lệ Thu lần giở cho tôi xem những di bút, những dòng lưu niệm của nhà  thơ Huy Cận để lại, nói vử mối tình cảm ấm áp và  chia sẻ trong những tháng năm êm đửm của hai ông bà .

Kể từ sau khi nhà  thơ - người bạn tri kỷ của Huy Cận là  Xuân Diệu rời bử dương gian, thì bà  chính là  người đầu tiên lắng nghe thơ ông mỗi khi ông vừa thốt viết chưa ráo mực.

Một mối tình trọn vẹn như vậy, hẳn khi rời bử chốn nhân gian nà y, nhà  thơ Huy Cận đã mãn nguyện lắm thay...

(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Live Concert “Hà Nội bình yên”: Chạm tới chiều sâu cảm xúc
    Tối 28/3, tại Nhà Bát Giác bên Hồ Hoàn Kiếm, Live Concert “Hà Nội bình yên” đã mang đến một không gian nghệ thuật cộng đồng giàu cảm xúc, nơi âm nhạc trở thành nhịp cầu kết nối hàng nghìn khán giả.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Hy vọng (Kỳ 2)
    Ngày tôi được sinh ra đã định sẵn cuộc sống sẽ gắn liền với một khu vườn ươm chật hẹp. Mỗi ngày, tôi đều nhìn thấy các bạn xung quanh rời đi. Đúng vậy, họ thường nói với nhau rằng: “Nó chẳng nở hoa được, mang về làm gì cho chật nhà!”...
  • Dự án Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi): “Chắp cánh” để văn hóa Hà Nội thành một trụ cột trong nền kinh tế
    Trong nền kinh tế thị trường, câu hỏi: “Làm thế nào để vừa bảo tồn bản sắc, vừa biến các giá trị văn hóa thành nguồn lực nội sinh phát triển kinh tế?” đang là một bài toán không dễ hóa giải. Đối với Hà Nội, Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) đang có các điều khoản tạo hành lang pháp lý, cơ chế đặc thù, vượt trội để văn hóa trở thành một trụ cột của nền kinh tế.
  • Nâng cao đời sống người cao tuổi qua các hoạt động có ý nghĩa tại phường Tây Hồ
    Chiều ngày 28/3, tại khu vực tượng đài Anh hùng Lý Tự Trọng (số 2 phố Thụy Khuê), Hội Người Cao tuổi phường Tây Hồ đã long trọng tổ chức Lễ ra mắt Câu lạc bộ Văn nghệ - Dân vũ, CLB Thơ và Chương trình văn nghệ chào mừng thành công cuộc bầu cử ĐBQH khóa XVI và ĐB HĐND các cấp, nhiệm kỳ 2026 – 2031.
  • Hội thảo “Nghiên cứu các giải pháp ưu tiên nguồn lực phát triển thể dục thể thao thành phố Hà Nội trong giai đoạn mới”
    Chiều 28/3/2026 tại Bảo tàng Hà Nội đã diễn ra Hội thảo “Nghiên cứu các giải pháp ưu tiên nguồn lực phát triển thể dục thể thao thành phố Hà Nội trong giai đoạn mới”. Hội thảo được tổ chức nhằm đánh giá toàn diện thực trạng phát triển thể dục thể thao Thủ đô Hà Nội; phân tích những kết quả đạt được, những tồn tại, hạn chế; đồng thời đề xuất các giải pháp trọng tâm, mang tính chiến lược nhằm ưu tiên nguồn lực phát triển thể dục thể thao trong bối cảnh đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa, chuyển đổi số và hội nhập quốc tế.
Đừng bỏ lỡ
Vợ cố thi sĩ Huy Cận: Hỡi em yên lặng!
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO