Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Xúc cảm Hà Nội

Chung Tiến Lực 10/11/2025 19:00

Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.

574116095_25190100157288517_2507903499763753704_n.jpg
Ảnh minh họa

Và:

“… Không ai giấu riêng mình Hà Nội

Vóc dáng ngọc ngà

Mưa phùn giăng mắc

Gieo thơ lòng người”.

Học xong lớp 10 (hệ mười năm), tôi lên đường nhập ngũ. Lớp tân binh đợt đầu năm ấy, chúng tôi được huấn luyện cấp tốc để kịp cho yêu cầu vào mùa chiến dịch đang dồn dập tin vui thắng trận. Chúng tôi vừa hành quân vừa huấn luyện các khoa mục kỹ, chiến thuật bộ binh. Thực hành bắn đạn thật bài 3 ở trường bắn tỉnh Nghệ An. Ném lựu đạn ở trường bắn Hà Tĩnh… Hành quân đến Quảng Bình, toàn Trung đoàn tập trung ở sân vận động Đồng Hới nghe lệnh "Thần tốc" của Đại tướng Tổng Tư lệnh Võ Nguyên Giáp. Đoàn chúng tôi đi nước chảy xiết mùa lũ cùng các quân binh chủng, thẳng hướng Miền Nam. Những chiếc xe chuyên dụng cõng trên lưng quả tên lửa sơn màu xanh quân sự. Những khẩu pháo hạng nặng do xe kéo đang chờ qua phà Long Đại. Khí thế ra quân oai phong, hùng dũng. Hòa vào khí thế hừng hực của những binh đoàn ra trận, chúng tôi lo mình không kịp được thử lửa, bởi đi đến đâu cũng thấy phố phường, làng quê, đồng ruộng đã được giải phóng. Quảng Trị, Thừa Thiên - Huế, Đà Nẵng rồi Biên Hòa và Sài Gòn. Khi ra Hà Nội nhập học tại Học viện Quân sự, tôi có trong hành trang là bốn năm chiến sĩ bộ binh.

Ngồi tàu hỏa từ ga Hố Nai (Biên Hòa) về đến ga Hà Nội, một buổi sáng mùa Thu, trời trong xanh thăm thẳm. Ga Hà Nội, cũng là tiếng còi tàu nhưng ở đây nghe hào sảng, xao xuyến và khát vọng về hoài bão vươn xa. Quang cảnh và âm thanh ở đây cho tôi biết Hà Nội sẽ mãi in sâu trong tâm trí tôi hình ảnh: “Hà Nội trong tôi là tiếng còi tàu/Khát vọng vươn xa tiếng ngân vang thôi thúc/Chộn rộn những chuyến tàu về/Nghe tiếng còi tàu /Bỗng thấy thân thương”.

Sống ở quê hương thuần nông với ruộng đồng cấy trồng lúa nước, tôi biết thành phố Huế, Đà Nẵng, Sài Gòn trước khi biết Thủ đô Hà Nội.
Tôi ngỡ ngàng cảm nhận mùa Thu Hà Nội, cảm nhận phố và người Hà Nội sang trọng, lịch thiệp mà gần gũi biết bao. Hà Nội không có tiếng nổ bành bạch, gấp gáp và khói xăng của xe xích lô gắn máy, xe lambro mà phần lớn là xe đạp và tiếng leng keng tàu điện. Rất tự nhiên, tôi thích sự hào hoa, phóng khoáng, nho nhã, minh triết với gu thẩm mỹ tinh tế và phong cách ứng xử lịch sự… của người Hà Nội. “Bóng người đi bên ô cửa/Mái phố trầm buồn thâm u/Mỏng mảnh sương vương như khói/Nao lòng Hà Nội vào Thu”. Tôi thích sự giản dị của Hà Nội, thành phố lớn nhưng vẫn có những hàng quán nhỏ khiêm nhường.

Hà Nội, không khí ở đây thật dễ chịu, dễ thương.

***

Hỏi đường đi Gia Lâm, đường sang trường khá xa nhưng vốn người lính với đôi chân đã quen “vạn dặm”, tôi chọn đi bộ để ngắm phố phường Hà Nội đang là mùa Thu. Chợt nhớ ai đó đã nói “Hà Nội đẹp nhất là mùa Thu với nét vàng phai cổ kính, riêng có”. Dưới lòng đường, người xe đang tấp nập nhưng không có sự đua chen mà là sự duyên dáng trong cách giao tiếp nhẹ nhàng, cử chỉ khoan thai.

Lưng đeo ba lô, tôi hòa vào dòng người đủ các màu áo. Một cảm nhận ban đầu, Hà Nội yên ả trong tất bật. Qua nhiều đời, Hà Nội vẫn giữ được những vẻ đẹp riêng. Cảnh vật Hà Nội nên thơ, quả là đúng khi nói vẻ nên thơ, mơ mộng này khởi nguồn cho những tứ thơ bay lên hào sảng. Tôi thầm công nhận vẻ đẹp của Hà Nội là vẻ đẹp của những con đường, góc phố, hàng cây. Phải chăng đây chính là nỗi nhớ của người xa, là niềm yêu của người gần, là bâng khuâng vương vấn của tuổi trẻ? Mãi về sau này ký ức của tôi về phố và người Hà Nội cứ ngân lên trong lòng: “Mỗi tên nhà, tên phố/gợi lên bóng dáng Kinh Thành/bán mua lời chào cởi mở/Hàng Ngang, Hàng Lược, Hàng Mành…”. Hay: “Hà Nội trong tôi là những con đường/Xanh bóng hàng cây, rêu phong mái phố/Con ngõ nhỏ nồng nàn vòng tay mở/Hoa ngọc lan dìu dịu hương bay”.

Đi qua Bến Nứa, qua cầu Long Biên. Ôi, lần đầu tiên đi qua cầu Long Biên với bề bộn xúc cảm. Đây, một cây cầu lịch sử, một biểu tượng của Hà Nội. Những thanh dầm, những xà ngang, xà dọc, hoa sắt làm lan can, dậu chắn, những kết cấu mối hàn và đinh tán ri vê… đã gỉ mòn, vẹt sâu dấu vết đi của năm tháng; nghe tàu hỏa sầm sập qua cầu là ấn tượng đầu tiên về chiếc cầu trăm tuổi, nền tiến bộ công nghệ thép cùng thời với tháp Eiffel. Nhớ mấy câu thơ in trên sách giáo khoa cấp tiểu học mà tôi đã thuộc nằm lòng: “Hà Nội có cầu Long Biên/Vừa dài vừa rộng bắc trên sông Hồng/Tàu xe đi lại thong dong/Người người tấp nập gánh gồng ngược xuôi…”. Tôi biết rồi đây sẽ đọng lại trong tâm trí ngày đi bộ qua cầu Long Biên: “Hà Nội trong tôi là cầu Long Biên/Thong thả nhịp cầu bước trên sóng nước/Xao xuyến những chuyến tàu xuôi ngược/Gió sông Hồng ve vuốt mãi không thôi”. Ngày còn đi học, tôi được biết cây cầu này đã cùng vui buồn, sống chết với nhân dân Thủ đô và nhân dân cả nước trong những tháng năm mưa bom, bão đạn. Giờ đây, cây cầu nằm duỗi dài chân, thanh thản ngắm trời Thu xanh biếc. Tôi bồi hồi tưởng tượng cảnh cầu Long Biên bao lần bị quân thù bắn phá, tưởng chừng như không thể nào đứng vững. Học ở Học viện Quân sự, tôi có những chuyến hành quân dã ngoại, hay đi lao động giúp dân, ngồi trên xe ô tô qua cầu. Những buổi chạy việt dã vũ trang, chúng tôi vai vác súng trường chạy bộ trên cầu một hàng dọc. Rồi có buổi tối chủ nhật xin được giấy phép ra ngoài doanh trại, tôi cùng mấy người bạn đi bộ qua cầu sang bên thành phố chụp ảnh để lưu lại hình ảnh mái tóc cắt ngắn 3 cm theo quy định học viên Học viện Quân sự tại Ảnh viện Quốc tế bên bờ Hồ Gươm huyền thoại.

Hồ Gươm đẹp ban ngày và sáng lung linh vào ban đêm khi tơ liễu buông rủ bên hồ mơ ngủ. Bình minh, mặt hồ như khoác chiếc áo màu hồng tuyệt đẹp, từng cơn gió nhẹ lướt qua làm lay động những hàng cây. Buổi ban trưa mặt hồ xanh long lanh, nước biếc. Sáng sớm người qua đây tập thể dục, hít thở không khí trong lành, như được tiếp nhận năng lượng, sinh khí của núi sông hội tụ, hòa mình vào nhịp sống bình yên.

Với Hồ Tây thì sương giăng lãng đãng gợi một cảm giác vừa hào sảng vừa man mác nỗi niềm như gặp lại mình thời đang còn nhiều mơ mộng trên ghế nhà trường. Hồ Tây đặc sắc với sương mỏng mặt hồ bay lơ lửng, lãng đãng như khói, như mây, lại huyền ảo như mơ. Nhớ con, thỉnh thoảng bố mẹ và các em lên Hà Nội thăm tôi. Tôi vẫn tranh thủ đưa người thân đi thăm Lăng Bác, Cửa hàng bách hóa Tràng Tiền, Bảo tàng Quân sự, bảo tàng Mỹ thuật… Khi đưa người thân đi chơi ở Hồ Tây, tôi sung sướng hít một hơi căng lồng ngực, khoan khoái tận hưởng không khí thoáng đãng của vùng hồ. Cũng từ mây nước Hồ Tây mà trong tôi vang lên “Hà Nội trong tôi là bát ngát Hồ Tây/Sáng sớm mặt hồ sương giăng lãng đãng/Đường ven hồ gió chiều bảng lảng/Nhà trong vườn, con ngõ nhỏ Quảng Am”.

Cảnh và người Hà Nội đặc sắc tạo những xúc cảm vô bờ. Nét độc đáo của phố và người Hà Nội là riêng biệt, là không nơi nào có được. Từ tiết trời đang là mùa Thu hay giữa mùa Hạ, hoặc vào Đông, là mùa Xuân với lãng mạn mưa phùn. Có thể nói vào thời gian nào, thời điểm nào Hà Nội cũng ẩn chứa vẻ đẹp rất khác. Thi vị nhất vào những buổi sáng thức dậy hoặc những khi chiều về. Hà Nội là nơi thể hiện rõ nhất bốn mùa trong một năm. Nơi mỗi mùa có nét đẹp riêng của nó.

Mỗi mùa đều như nhân lên xúc cảm mến yêu về thành phố Hòa bình.

Tôi yêu Hà Nội. Thành phố hào hoa, sang trọng và lịch thiệp."./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Chung Tiến Lực. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Nơi hội tụ hiền tài
    Tôi bước chân qua cổng Văn Miếu vào một buổi sớm thu, khi nắng vàng vửa trải nhẹ qua từng vòm lá, gió hanh hao đưa theo hương hoa sữa thơm nức góc phố. Không gian lặng như một lời thì thầm của lịch sử, của quá khứ vọng về từ từng phiến gạch rêu phong, từ mái ngói cong vút dáng cổ kính của ngôi trường đại học đầu tiên trong lịch sử nước nhà.
(0) Bình luận
  • Đường Láng tôi yêu
    Hai mươi năm sống trong con ngõ nhỏ ở đường Láng nên đường Láng đã trở thành người bạn đồng hành, yêu quý của tôi. Tôi đã chứng kiến và sẻ chia những vui buồn cùng nó. Đó là những tình cảm thân thương khó có thể phai mờ.
  • Hà Nội không chờ tôi lớn
    Ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội với tư cách một sinh viên, tôi mang theo nhiều thứ hơn một chiếc balo. Trong đó có sự háo hức, một chút tự tin non nớt và rất nhiều bỡ ngỡ. Hà Nội trong trí tưởng tượng của tôi từng là những con phố cổ yên bình, những hàng cây xanh và nhịp sống chậm... rồi tôi thấy mình nhỏ bé giữa một thành phố quá rộng.
  • Những con phố nhớ tên tôi trước kỳ thi cuối cấp
    Năm lớp 12, tôi bắt đầu gắn bó với Hà Nội theo một cách rất khác. Không còn là những chuyến đi chơi ngắn ngày cùng gia đình, không chỉ là phố phường nhìn qua cửa kính xe buýt, Hà Nội bước vào cuộc sống của tôi bằng những buổi sáng vội vàng đến trường, những chiều tan học muộn và cả những tối ôn bài đến mỏi mắt.
  • Những người Hà Nội tôi gặp khi đã quen áp lực
    Khi đã đi làm vài năm, tôi không còn nhìn con người bằng ánh mắt háo hức như thời còn đi học. Những va chạm trong công việc, những áp lực về thời gian, trách nhiệm và hiệu quả khiến tôi trở nên dè dặt hơn trong cách quan sát và đánh giá người khác. Tôi quen với việc giữ khoảng cách, quen với những mối quan hệ vừa đủ, không thân quá cũng không xa quá.
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
  • Chợ Gạ quê tôi
    Chợ Gạ một tháng năm phiên/ Ngày ba ngày tám như chuyên đèo bòng/ Thuyền từ xứ Bắc xứ Đông/ Trên song đậu cạnh Bãi Non, Bãi Già... (Ca dao).
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Trưng bày “Chuyện thời bình”: Lát cắt chân thực về cuộc sống của người lính sau chiến tranh
    Từ ngày 10/5 đến ngày 24/5/2026 tại Trung tâm điều phối các hoạt động sáng tạo Hà Nội (Bảo tàng Hà Nội) diễn ra trưng bày “Chuyện thời bình”. Trưng bày do Bảo tàng Hà Nội, Trung tâm điều phối các hoạt động sáng tạo Hà Nội đồng hành với nhóm sinh viên Học viện Báo chí và tuyên truyền đồng tổ chức nhằm lan tỏa những câu chuyện đời thường của các cựu chiến binh, thương binh, bệnh binh trên cả nước.
  • Hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW: Gợi mở giải pháp chính sách
    “Muốn đưa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam vào thực tiễn một cách hiệu quả, cần chú trọng đồng thời: thúc đẩy thể chế hóa, cụ thể hóa chính sách một cách kịp thời và chính xác; thực hiện đầu tư theo hướng có trọng tâm và trọng điểm; xây dựng năng lực con người và dữ liệu làm nền cho thực thi; tạo cơ chế để toàn xã hội cùng trở thành chủ thể đồng kiến tạo và đóng góp cho văn hóa” - PGS.TS Đỗ Thị Thanh Thủy (Viện Văn hóa - Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam) nêu ý kiến.
  • Cơ hội hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị
    PGS.TS Đỗ Thị Thanh Thủy (Viện Văn hóa - Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam), nhận định, chúng ta đang có nhiều cơ hội hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam. Trong đó, nổi bật là sự thống nhất về quyết tâm chính trị trong bối cảnh yêu cầu đổi mới mô hình tăng trưởng, dư địa phát triển của các công nghiệp văn hóa Việt Nam, tác động của chuyển đổi số và nhu cầu gia tăng sức mạnh mềm quốc gia.
  • Hà Nội thông qua chủ trương đầu tư Dự án Trục đại lộ cảnh quan sông Hồng
    Sáng 11/5, tại kỳ họp thứ hai (kỳ họp chuyên đề), HĐND Thành phố Hà Nội khóa XVII đã thông qua Nghị quyết về chủ trương đầu tư dự án xây dựng Trục đại lộ cảnh quan sông Hồng trên địa bàn Thành phố Hà Nội.
  • Kế hoạch tuyển sinh lớp 10, lớp 6, lớp 1 và mầm non tại Hà Nội
    Ban Chỉ đạo thi, tuyển sinh Thành phố Hà Nội đã ban hành Kế hoạch 01/KH-BCĐ về việc tổ chức thi, tuyển sinh vào lớp 10 trung học phổ thông và tuyển sinh vào các trường mầm non, lớp 1, lớp 6 thành phố Hà Nội năm học 2026-2027.
Đừng bỏ lỡ
  • Trao giải và khai mạc triển lãm tranh cuộc thi “Di sản trong mắt em” 2026
    Cuộc thi “Di sản trong mắt em” tại Văn Miếu – Quốc Tử Giám đã vinh danh nhiều họa sĩ nhí với các tác phẩm sáng tạo về di sản văn hóa Việt Nam. Hơn 400 bức tranh từ thiếu nhi trong và ngoài nước góp phần lan tỏa tình yêu di sản và ý thức gìn giữ giá trị truyền thống.
  • Âm nhạc cuối tuần: Khi nơi công cộng trở thành không gian văn hóa
    Chiều 10/5, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ tiếp tục mang nghệ thuật đến gần công chúng bằng một không gian biểu diễn mở, nơi âm nhạc hòa vào nhịp sống phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm. Từ những giai điệu jazz kinh điển đến các ca khúc về Hà Nội, chương trình không chỉ tạo thêm điểm hẹn văn hóa cho người dân và du khách, mà còn góp phần hình thành môi trường văn hóa công cộng giàu tính kết nối giữa lòng Thủ đô.
  • Festival “Nữ Đại sứ Du lịch làng nghề Hà Nội” 2026: Quảng bá giá trị văn hóa, du lịch, làng nghề Thủ đô
    Chào mừng kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026) và chào mừng Đại hội đại biểu MTTQ Việt Nam lần thứ XI, Trung tâm giáo dục nghề nghiệp và hỗ trợ phát triển phụ nữ Hà Nội (Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Hà Nội) tổ chức Festival “Nữ Đại sứ Du lịch Làng nghề Hà Nội” năm 2026 tại Công viên Thiên Văn Học, phường Dương Nội, TP. Hà Nội.
  • Phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội Gióng và Di tích quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng
    Chiều 8/5, tại xã Phù Đổng, Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội phối hợp với UBND xã Phù Đổng tổ chức Hội thảo khoa học về bảo vệ, phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội Gióng và Di tích Quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng.
  • Lắng nghe Hà Nội qua những thanh âm cuối tuần
    Có những buổi chiều ở Hà Nội, âm nhạc không vang lên trong nhà hát, mà cất lên giữa khoảng trời mở của phố đi bộ, hòa cùng nhịp bước người qua lại bên hồ Gươm. Chính trong không gian ấy, “Âm nhạc cuối tuần” dần trở thành một phần quen thuộc của đời sống đô thị - nơi công chúng tìm đến không chỉ để nghe nhạc, mà để cảm nhận một nhịp sống văn hóa rất riêng của Thủ đô.
  • Hà Nội: Thêm hai làng nghề gia nhập mạng lưới Thành phố thủ công sáng tạo thế giới
    Tối 8/5, tại Hoàng thành Thăng Long, UBND Thành phố Hà Nội tổ chức Lễ đón nhận làng nghề khảm trai sơn mài Chuyên Mỹ và làng nghề điêu khắc sơn mỹ nghệ Sơn Đồng trở thành thành viên của mạng lưới các Thành phố thủ công sáng tạo thế giới và khai mạc sự kiện trưng bày, trình diễn, tạo tác sản phẩm thủ công mỹ nghệ làng nghề.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Bóng làng nơi đáy ao (Kỳ 1)
    Ở làng Chiện này, cách đây năm mươi cái tết, người đàn ông nào vào tuổi ngũ tuần, thì được làng tặng con cá chép ao Sen. Ao Sen là ao chung của cả làng, có ý nghĩa quan trọng với cả cộng đồng. Ông Nền giờ đã ngoài sáu mươi, sau khi rời quân ngũ về đã làm liền hai khóa chủ tịch xã. Còn hơn nửa năm nữa, ông chỉ mong kết thúc nhiệm kì để được nghỉ ngơi.
  • Thí điểm thành lập Quỹ văn hóa, nghệ thuật từ trung ương đến địa phương
    Quốc hội Việt Nam vừa chính thức thông qua Nghị quyết số 28/2026/QH16 ngày 24/4/2026, tạo ra một bước ngoặt lịch sử cho sự phát triển của văn hóa và công nghiệp sáng tạo quốc gia.
  • Lần đầu tiên Tuồng, Chèo, Cải lương hội tụ trên cùng một sân khấu
    Dịp Quốc tế Thiếu nhi 1/6 năm nay, công chúng sẽ có cơ hội thưởng thức một tác phẩm độc đáo mang tên "Bí ẩn triều đại phép thuật". Sự kiện đánh dấu bước đột phá hiếm có khi ba loại hình kịch hát truyền thống gồm Tuồng, Chèo và Cải lương kết hợp trên cùng một sân khấu. Bằng tư duy kể chuyện hiện đại, chương trình hứa hẹn mang đến không gian kỳ ảo, giàu cảm xúc, đặc biệt hướng tới khán giả trẻ và các em thiếu nhi trong mùa hè 2026.
  • "Chuyện sĩ tử" - Nơi lưu giữ 950 câu chuyện thực về hành trình học tập của thế hệ hôm nay
    Nhân dịp kỷ niệm 950 năm thành lập Quốc Tử Giám (1076-2026), một sự kiện lịch sử quan trọng của nền giáo dục Việt Nam, Ban Tổ chức đã chính thức phát động dự án "Chuyện Sĩ Tử". Dự án này được kỳ vọng sẽ xây dựng một "bảo tàng sống" độc đáo, nơi lưu giữ 950 câu chuyện chân thực về hành trình học tập, rèn luyện của các thế hệ học sinh, sinh viên ngày nay, nối tiếp truyền thống hiếu học của dân tộc.
Xúc cảm Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO