Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Mưa rơi ngõ nhỏ

Bùi Nhật Lai 24/03/2026 10:33

Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.

hinh-anh-buon-vi-gia-dinh-1.jpg
Ảnh minh họa, nguồn: internet

Nhẫn vốn làm kế toán một cơ quan nhà nước đã giải thể từ lâu. Người đàn bà ấy có đôi mắt lúc nào cũng như đang tính toán một điều gì, kể cả khi ngồi nhặt rau hay khi cười. Còn Kiên, trước dạy học, giọng nói nhẹ, dễ nghe, hay cười, mà cái cười thường nở ra trước khi người ta kịp hỏi.

Họ bằng tuổi nhau. Cùng đi qua những năm tháng tem phiếu, cùng chắt bóp từng đồng nuôi con. Nhưng rồi, không hiểu từ lúc nào, đường đời của họ tách ra, lặng lẽ như hai dòng nước rẽ sang hai phía.

Nhẫn nghỉ làm sớm. Người ta bảo bà dại. Còn sức, còn việc, sao không bám lấy mà làm. Nhẫn chỉ cười, cái cười mỏng như một vệt khói.

— Làm thêm cũng chỉ hơn được vài đồng. Để sức mà giữ mình, còn lâu mới biết trước.

Từ ngày ấy, bà bắt đầu một đời sống mà người ta gọi là “kham khổ”. Cái tủ gỗ đã xỉn màu, cái quạt kêu rè rè, cái nồi móp méo… tất cả vẫn ở đó, như những chứng tích của một thời không chịu rời đi. Có người bảo:

— Bà giữ thế để làm gì? Già rồi, phải sống cho sướng chứ.

Nhẫn không đáp. Bà chỉ cúi xuống, lau lại cái bàn đã sạch.

Bà có hai con. Con gái đi làm xa, ít khi về, nhưng không phiền đến mẹ. Con trai ở gần hơn, ngày cưới, Nhẫn cũng vét gần hết tiền để giúp nó có cái nhà tử tế. Đến đó thì thôi. Sau đám cưới, Nhẫn như đóng lại một cánh cửa.

Có lần, con trai ngập ngừng:

— Mẹ… dạo này cũng khó…

Nhẫn nhìn con, ánh mắt không mềm, cũng không cứng:

— Khó thì tính cách mà làm. Mẹ già rồi, giữ được đồng nào là để phòng thân đồng ấy.

Câu nói nhẹ tênh mà như một cái then cửa cài chặt.

Người ngoài nghe, bảo bà khô. Nhưng có lẽ họ không biết, có những người không khô, chỉ là đã học được cách không mềm yếu.

Kiên thì khác. Ngay từ khi còn trẻ, bà đã quen nghĩ cho người khác trước. Học trò quý, đồng nghiệp thương, con cái càng là lẽ sống.

Ngày con trai cưới, Kiên bán mảnh đất cuối cùng, thêm tiền tích cóp, mua cho nó căn nhà rộng hơn, sáng hơn. Bà cười suốt cả tháng.

— Tiền để làm gì, nếu không để giúp con cái đỡ khổ.

Sau đó, bà vẫn chưa dừng lại. Cháu đi học, bà đóng học phí. Nhà con cần sửa, bà góp thêm. Lương hưu về, bà đưa cả cho con, chỉ giữ lại một ít chi tiêu vặt.

Có lần Nhẫn sang chơi, thấy Kiên hí hoáy gói lại mấy cái áo mới.

— Con dâu nó mua cho đấy — Kiên cười — bảo mẹ mặc cho đẹp.

Nhẫn nhìn, không nói. Bà không quen nói những câu mà mình không thật tin.

Người trong ngõ thường khen Kiên có phúc. Con cái hiếu thảo, nhà cửa lúc nào cũng rộn ràng. Tiếng cười nhà bà nhiều hơn nhà Nhẫn. Nhưng đời người, cái gì nhiều quá, đôi khi lại lộ ra cái thiếu.

Một ngày nọ, chồng Nhẫn đổ bệnh. Tai biến. Nửa người không cử động. Người trong ngõ xì xào:

— Phen này bà ấy khổ.

Nhưng không. Nhẫn thuê ngay một người chăm sóc. Cơm nước, thuốc thang, đâu vào đấy. Bà vẫn đi chợ sớm, vẫn nhặt rau, vẫn ngồi uống chén trà chiều như mọi khi.

Có người hỏi:

— Bà lấy đâu ra tiền?

Nhẫn đáp gọn:

— Dành dụm.

Chỉ hai chữ. Nhưng nghe như một cái nền vững chãi. Bà không phải nhờ con. Con trai có đến thăm, bà cũng chỉ bảo:

— Có việc thì về lo việc của mình. Mẹ lo cho bố được khỏi nghĩ!

Người ta bắt đầu nhìn bà khác đi.

Còn Kiên, tuổi già đến chậm mà chắc. Đầu tiên là cái chân đau, rồi đến lúc phải ngồi xe lăn. Chồng bà cũng yếu dần, tay run, mắt mờ. Căn nhà vốn ấm tiếng cười giờ trở nên im ắng. Bữa cơm có khi chỉ là bát canh loãng, vài miếng dưa. Nhẫn sang thăm, thấy Kiên ngồi bên cửa, nhìn ra ngõ. Ánh mắt bà không còn cái sáng của ngày xưa.

— Sao bà không thuê người? — Nhẫn hỏi.

Kiên cười, nhưng nụ cười như bị ai đó kéo tụt xuống:

— Tốn kém lắm… với lại… con cái cũng bận.

Bà nói “bận” rất khẽ, như sợ chính mình nghe rõ. Thực ra, không phải con cái không về. Chúng vẫn về, vẫn mang quà, vẫn hỏi han. Nhưng chúng không ở lại. Chúng có đời sống của chúng, như tất cả những đứa con khác. Chỉ có điều, Kiên đã quen nghĩ rằng đời mình nằm trong đời của con.

Một buổi chiều, trời mưa. Ngõ nhỏ sũng nước. Nhẫn ngồi trong nhà, nghe tiếng mưa rơi đều đều lên mái tôn. Bên kia, cửa nhà Kiên khép kín. Bà bỗng nhớ đến một câu nói cũ, chính mình đã nói, mà không biết là đúng hay sai: “Giữ được đồng nào là để phòng thân đồng ấy.”.

Hồi ấy, bà nói không do dự. Bây giờ, bà cũng không do dự. Nhưng trong lòng, không hẳn là thấy nhẹ.

Còn Kiên, trong căn nhà đối diện, có lẽ cũng đang nghĩ một điều gì đó. Có thể là những năm tháng đã qua. Có thể là những đồng tiền đã đi. Hoặc có thể là một câu hỏi không thành lời: nếu làm lại, bà có sống khác đi không? Không ai trả lời. Chỉ có mưa rơi. Và hai căn nhà đối diện, mỗi căn giữ một cách sống, một nỗi yên lặng và một nỗi lo rất riêng. Ngõ nhỏ vẫn thế. Nhưng ai tinh ý sẽ nhận ra: có những sự im lặng, nặng hơn cả tiếng mưa.

Mưa dứt lúc nào không ai hay. Chỉ biết sáng hôm sau, ngõ nhỏ lại lộ ra những vệt bùn loang lổ, lầy lội như chính những suy nghĩ chưa kịp khô trong lòng người. Nhẫn dậy sớm hơn thường lệ. Bà vẫn giữ thói quen ấy từ nhiều năm nay, như một cách tự nhắc mình rằng còn làm chủ được ngày nào thì hay ngày ấy. Người giúp việc đang thay băng cho chồng bà trong buồng. Tiếng nước, tiếng kim loại va nhẹ vào nhau, đều đều, không vội. Nhẫn đứng ngoài hiên, nhìn sang nhà Kiên. Cửa vẫn đóng. Một thoáng do dự. Rồi bà bước sang. Cánh cửa mở ra không khóa. Trong nhà có mùi ẩm mốc lẫn mùi thuốc. Kiên vẫn ngồi ở chỗ cũ, cái ghế kê sát cửa sổ. Ánh sáng yếu ớt của buổi sớm khiến khuôn mặt bà càng gầy hơn.

— Bà chưa ăn gì à? Kiên quay lại. Phải một lúc bà mới nhận ra người đứng trước mặt. — Ừ… chưa thấy đói.

Câu trả lời nghe quen, cái quen của những người đã lâu không còn để ý đến cảm giác của chính mình. Nhẫn không nói thêm. Bà đi thẳng vào bếp. Một lúc sau, bát cháo nóng được đặt lên bàn. Hơi bốc lên, mỏng và trong. Kiên nhìn bát cháo, không cầm ngay. Bà hỏi, giọng nhỏ:

— Bà vẫn… đủ tiền chứ?

Nhẫn khựng lại. Câu hỏi ấy, không phải để hỏi. Nó giống một cái cớ để người hỏi che đi một điều khác.

— Đủ. — Ừ…

Kiên gật đầu. Rồi bất chợt, bà cười. Nụ cười lần này không gượng, mà lại buồn.

— Hồi trước, tôi cứ nghĩ… mình lo cho con là đủ. Sau này, nó lo lại cho mình.

Nhẫn im lặng.

— Hóa ra… — Kiên nói tiếp, chậm rãi — mỗi người đều có một đoạn đường phải tự đi. Mình có đưa hết tiền cho nó… thì cũng không đi thay nó được. Mà nó… cũng không đi thay mình. Câu nói dứt ra nhẹ như một tiếng thở. Nhưng nghe kỹ, có cái gì đó vừa buông xuống.

Nhẫn vẫn đứng. Bà không quen an ủi. Những lời mềm mỏng, bà chưa từng tập nói. Nhưng lần này, bà ngồi xuống, đối diện Kiên.

— Tôi không giúp con nhiều… — Nhẫn nói, giọng đều — không phải tôi không thương. Chỉ là… tôi sợ.

— Sợ gì?

— Sợ đến lúc mình cần… lại không còn gì.

Kiên nhìn bà. Ánh mắt không còn trách, cũng không hẳn đồng tình. Chỉ là một cái nhìn đã qua nhiều thứ để còn phân định.

— Tôi thì… không sợ lúc ấy. Vì tôi không nghĩ sẽ có lúc ấy.

Ngoài ngõ, có tiếng người đi qua, gọi nhau í ới. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, như thể không có hai người đàn bà đang ngồi đây, nói với nhau những điều đã muộn. Một lát sau, Kiên cầm bát cháo. Bà ăn chậm, từng thìa một. Nhẫn đứng dậy.

— Có gì thì gọi tôi.

Kiên không đáp. Nhưng khi Nhẫn ra đến cửa, bà bỗng nói với theo:

— Nếu… hồi đó tôi giữ lại một ít… chắc giờ tôi đỡ phải ngại.

Nhẫn không quay lại. Bà chỉ gật đầu, rất khẽ, như gật với chính mình. Ngoài trời, mây vẫn xám. Những vũng nước còn sót lại sau cơn mưa đêm qua phản chiếu bầu trời đục. Ngõ nhỏ vẫn hẹp. Nhưng dường như, sau một đêm mưa, mỗi căn nhà lại lùi xa nhau thêm một chút. Và giữa khoảng cách ấy, mỗi người tự giữ lấy phần đời còn lại của chính mình — lặng lẽ, như cách mưa đã rơi./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Bùi Nhật Lai. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương
(0) Bình luận
  • Đường Láng tôi yêu
    Hai mươi năm sống trong con ngõ nhỏ ở đường Láng nên đường Láng đã trở thành người bạn đồng hành, yêu quý của tôi. Tôi đã chứng kiến và sẻ chia những vui buồn cùng nó. Đó là những tình cảm thân thương khó có thể phai mờ.
  • Hà Nội không chờ tôi lớn
    Ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội với tư cách một sinh viên, tôi mang theo nhiều thứ hơn một chiếc balo. Trong đó có sự háo hức, một chút tự tin non nớt và rất nhiều bỡ ngỡ. Hà Nội trong trí tưởng tượng của tôi từng là những con phố cổ yên bình, những hàng cây xanh và nhịp sống chậm... rồi tôi thấy mình nhỏ bé giữa một thành phố quá rộng.
  • Những con phố nhớ tên tôi trước kỳ thi cuối cấp
    Năm lớp 12, tôi bắt đầu gắn bó với Hà Nội theo một cách rất khác. Không còn là những chuyến đi chơi ngắn ngày cùng gia đình, không chỉ là phố phường nhìn qua cửa kính xe buýt, Hà Nội bước vào cuộc sống của tôi bằng những buổi sáng vội vàng đến trường, những chiều tan học muộn và cả những tối ôn bài đến mỏi mắt.
  • Những người Hà Nội tôi gặp khi đã quen áp lực
    Khi đã đi làm vài năm, tôi không còn nhìn con người bằng ánh mắt háo hức như thời còn đi học. Những va chạm trong công việc, những áp lực về thời gian, trách nhiệm và hiệu quả khiến tôi trở nên dè dặt hơn trong cách quan sát và đánh giá người khác. Tôi quen với việc giữ khoảng cách, quen với những mối quan hệ vừa đủ, không thân quá cũng không xa quá.
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
  • Chợ Gạ quê tôi
    Chợ Gạ một tháng năm phiên/ Ngày ba ngày tám như chuyên đèo bòng/ Thuyền từ xứ Bắc xứ Đông/ Trên song đậu cạnh Bãi Non, Bãi Già... (Ca dao).
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Trưng bày “Chuyện thời bình”: Lát cắt chân thực về cuộc sống của người lính sau chiến tranh
    Từ ngày 10/5 đến ngày 24/5/2026 tại Trung tâm điều phối các hoạt động sáng tạo Hà Nội (Bảo tàng Hà Nội) diễn ra trưng bày “Chuyện thời bình”. Trưng bày do Bảo tàng Hà Nội, Trung tâm điều phối các hoạt động sáng tạo Hà Nội đồng hành với nhóm sinh viên Học viện Báo chí và tuyên truyền đồng tổ chức nhằm lan tỏa những câu chuyện đời thường của các cựu chiến binh, thương binh, bệnh binh trên cả nước.
  • Hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW: Gợi mở giải pháp chính sách
    “Muốn đưa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam vào thực tiễn một cách hiệu quả, cần chú trọng đồng thời: thúc đẩy thể chế hóa, cụ thể hóa chính sách một cách kịp thời và chính xác; thực hiện đầu tư theo hướng có trọng tâm và trọng điểm; xây dựng năng lực con người và dữ liệu làm nền cho thực thi; tạo cơ chế để toàn xã hội cùng trở thành chủ thể đồng kiến tạo và đóng góp cho văn hóa” - PGS.TS Đỗ Thị Thanh Thủy (Viện Văn hóa - Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam) nêu ý kiến.
  • Cơ hội hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị
    PGS.TS Đỗ Thị Thanh Thủy (Viện Văn hóa - Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam), nhận định, chúng ta đang có nhiều cơ hội hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam. Trong đó, nổi bật là sự thống nhất về quyết tâm chính trị trong bối cảnh yêu cầu đổi mới mô hình tăng trưởng, dư địa phát triển của các công nghiệp văn hóa Việt Nam, tác động của chuyển đổi số và nhu cầu gia tăng sức mạnh mềm quốc gia.
  • Hà Nội thông qua chủ trương đầu tư Dự án Trục đại lộ cảnh quan sông Hồng
    Sáng 11/5, tại kỳ họp thứ hai (kỳ họp chuyên đề), HĐND Thành phố Hà Nội khóa XVII đã thông qua Nghị quyết về chủ trương đầu tư dự án xây dựng Trục đại lộ cảnh quan sông Hồng trên địa bàn Thành phố Hà Nội.
  • Kế hoạch tuyển sinh lớp 10, lớp 6, lớp 1 và mầm non tại Hà Nội
    Ban Chỉ đạo thi, tuyển sinh Thành phố Hà Nội đã ban hành Kế hoạch 01/KH-BCĐ về việc tổ chức thi, tuyển sinh vào lớp 10 trung học phổ thông và tuyển sinh vào các trường mầm non, lớp 1, lớp 6 thành phố Hà Nội năm học 2026-2027.
Đừng bỏ lỡ
  • Trao giải và khai mạc triển lãm tranh cuộc thi “Di sản trong mắt em” 2026
    Cuộc thi “Di sản trong mắt em” tại Văn Miếu – Quốc Tử Giám đã vinh danh nhiều họa sĩ nhí với các tác phẩm sáng tạo về di sản văn hóa Việt Nam. Hơn 400 bức tranh từ thiếu nhi trong và ngoài nước góp phần lan tỏa tình yêu di sản và ý thức gìn giữ giá trị truyền thống.
  • Âm nhạc cuối tuần: Khi nơi công cộng trở thành không gian văn hóa
    Chiều 10/5, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ tiếp tục mang nghệ thuật đến gần công chúng bằng một không gian biểu diễn mở, nơi âm nhạc hòa vào nhịp sống phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm. Từ những giai điệu jazz kinh điển đến các ca khúc về Hà Nội, chương trình không chỉ tạo thêm điểm hẹn văn hóa cho người dân và du khách, mà còn góp phần hình thành môi trường văn hóa công cộng giàu tính kết nối giữa lòng Thủ đô.
  • Festival “Nữ Đại sứ Du lịch làng nghề Hà Nội” 2026: Quảng bá giá trị văn hóa, du lịch, làng nghề Thủ đô
    Chào mừng kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026) và chào mừng Đại hội đại biểu MTTQ Việt Nam lần thứ XI, Trung tâm giáo dục nghề nghiệp và hỗ trợ phát triển phụ nữ Hà Nội (Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Hà Nội) tổ chức Festival “Nữ Đại sứ Du lịch Làng nghề Hà Nội” năm 2026 tại Công viên Thiên Văn Học, phường Dương Nội, TP. Hà Nội.
  • Phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội Gióng và Di tích quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng
    Chiều 8/5, tại xã Phù Đổng, Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội phối hợp với UBND xã Phù Đổng tổ chức Hội thảo khoa học về bảo vệ, phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội Gióng và Di tích Quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng.
  • Lắng nghe Hà Nội qua những thanh âm cuối tuần
    Có những buổi chiều ở Hà Nội, âm nhạc không vang lên trong nhà hát, mà cất lên giữa khoảng trời mở của phố đi bộ, hòa cùng nhịp bước người qua lại bên hồ Gươm. Chính trong không gian ấy, “Âm nhạc cuối tuần” dần trở thành một phần quen thuộc của đời sống đô thị - nơi công chúng tìm đến không chỉ để nghe nhạc, mà để cảm nhận một nhịp sống văn hóa rất riêng của Thủ đô.
  • Hà Nội: Thêm hai làng nghề gia nhập mạng lưới Thành phố thủ công sáng tạo thế giới
    Tối 8/5, tại Hoàng thành Thăng Long, UBND Thành phố Hà Nội tổ chức Lễ đón nhận làng nghề khảm trai sơn mài Chuyên Mỹ và làng nghề điêu khắc sơn mỹ nghệ Sơn Đồng trở thành thành viên của mạng lưới các Thành phố thủ công sáng tạo thế giới và khai mạc sự kiện trưng bày, trình diễn, tạo tác sản phẩm thủ công mỹ nghệ làng nghề.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Bóng làng nơi đáy ao (Kỳ 1)
    Ở làng Chiện này, cách đây năm mươi cái tết, người đàn ông nào vào tuổi ngũ tuần, thì được làng tặng con cá chép ao Sen. Ao Sen là ao chung của cả làng, có ý nghĩa quan trọng với cả cộng đồng. Ông Nền giờ đã ngoài sáu mươi, sau khi rời quân ngũ về đã làm liền hai khóa chủ tịch xã. Còn hơn nửa năm nữa, ông chỉ mong kết thúc nhiệm kì để được nghỉ ngơi.
  • Thí điểm thành lập Quỹ văn hóa, nghệ thuật từ trung ương đến địa phương
    Quốc hội Việt Nam vừa chính thức thông qua Nghị quyết số 28/2026/QH16 ngày 24/4/2026, tạo ra một bước ngoặt lịch sử cho sự phát triển của văn hóa và công nghiệp sáng tạo quốc gia.
  • Lần đầu tiên Tuồng, Chèo, Cải lương hội tụ trên cùng một sân khấu
    Dịp Quốc tế Thiếu nhi 1/6 năm nay, công chúng sẽ có cơ hội thưởng thức một tác phẩm độc đáo mang tên "Bí ẩn triều đại phép thuật". Sự kiện đánh dấu bước đột phá hiếm có khi ba loại hình kịch hát truyền thống gồm Tuồng, Chèo và Cải lương kết hợp trên cùng một sân khấu. Bằng tư duy kể chuyện hiện đại, chương trình hứa hẹn mang đến không gian kỳ ảo, giàu cảm xúc, đặc biệt hướng tới khán giả trẻ và các em thiếu nhi trong mùa hè 2026.
  • "Chuyện sĩ tử" - Nơi lưu giữ 950 câu chuyện thực về hành trình học tập của thế hệ hôm nay
    Nhân dịp kỷ niệm 950 năm thành lập Quốc Tử Giám (1076-2026), một sự kiện lịch sử quan trọng của nền giáo dục Việt Nam, Ban Tổ chức đã chính thức phát động dự án "Chuyện Sĩ Tử". Dự án này được kỳ vọng sẽ xây dựng một "bảo tàng sống" độc đáo, nơi lưu giữ 950 câu chuyện chân thực về hành trình học tập, rèn luyện của các thế hệ học sinh, sinh viên ngày nay, nối tiếp truyền thống hiếu học của dân tộc.
Mưa rơi ngõ nhỏ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO