Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Thanh âm ngày ấy

Nguyễn Thị Vân Kim 17/08/2024 15:59

Mẹ là con gái út thứ 5 của một gia đình nghèo sinh sống bằng nghề may vá thuê ở một làng quê ngoại thành Hà Nội. Nếu mẹ không có nhan sắc, không có nước da “trắng như trứng gà bóc”, suối tóc đen dày rủ mượt đến tận gót chân thì có lẽ cha tôi đã không “phải lòng” mà cương quyết “chống lại” quan niệm cổ xưa “môn đăng hậu đối” của ông bà nội để bằng mọi cách cưới hỏi mẹ tôi về làm vợ, làm dâu con trong một gia đình buôn bán đồ gỗ có tiếng giữa phố cổ Tràng An.

ttxvn-ha-noi-ngay-tro-ve-1-3522.jpg
Sáng 10/10/1954, các cánh quân của Quân đội nhân dân Việt Nam từ các cửa ô tiến vào tiếp quản Thủ đô được giải phóng trong rừng cờ hoa đón chào của 20 vạn người dân Hà Nội. (Ảnh: Tư liệu TTXVN)

Ngoài tài nội trợ, may mặc khéo léo, thì của hồi môn mẹ đem về làm dâu chỉ là một chiếc máy khâu nhãn hiệu SINGER của Pháp đã cũ, nước sơn không còn bóng nữa. Cha mẹ tôi sớm thu xếp ra ở riêng và mở một cửa hàng “May đo quần áo phụ nữ” tại một ngôi nhà nhỏ của một con phố nhỏ “đắc địa” bên Hồ Gươm thơ mộng, cổ kính!

Cửa hàng chỉ có mình mẹ trông nom, vừa cắt may, vừa tiếp khách, rồi lựa chọn vải, góp ý kiểu dáng,… Dường như quý bà hay quý cô nào khó tính mấy cũng vừa lòng khi tiếp xúc với mẹ và đặt may quần áo nơi đây. Riêng áo dài truyền thống xưa mẹ không dám nhận bởi tay nghề chưa thuần thục. Mẹ thường giới thiệu khách hàng đến các cửa hàng may đo áo dài nổi tiếng ở phố Cầu Gỗ, phố Lương Văn Can,…

Mẹ kể khi thực dân Pháp đánh chiếm Hà Nội trước năm 1954, cuộc sống vô cùng khó khăn thiếu thốn khách hàng quen thuộc của mẹ chỉ là những bác xích lô đến đưa “tích kê” lại cái đầu gối của chiếc quần vải bạc mầu mà theo dòng thời gian và vòng lăn bánh xe nó đã bắt đầu sờn rách! Kể cả “lộn cổ áo sơ mi” cho các gia đình đông con nhỏ muốn có chiếc áo sơ mi cho con mặc đi học có cái cổ áo trông sạch sẽ, lành lặn, mẹ đều vui vẻ nhận sửa chữa,… Dẫu sao họ cũng là những khách hàng dễ mến đã giúp mẹ kiếm được đồng tiền lương thiện để trang trải cuộc sống, khỏi mang tiếng “ăn bám” chồng và chiếc bàn đạp máy khâu lại “lạch xạch” đều đều trong căn nhà cổ…

Sát cạnh “cửa hàng may đo quần áo phụ nữ” của mẹ là nhà ông hoạ sĩ Tấn Lộc chuyên vẽ tranh Sơn Dầu! Ông ngậm tẩu thuốc, ngồi vẽ, đứng vẽ suốt ngày chăm chú, say mê. Bức tranh sơn dầu nào cũng chung đề tài: Phố cổ Hà Nội và Tháp Rùa Hồ Gươm cổ kính. Khách đặt hàng rất đông! Vào ra tấp nập. Ông kiếm được nhiều tiền. Có lẽ vì thế ông trở thành “khách sộp” của cửa hàng mẹ! Ông thường xuyên đặt liền hai bộ quần áo pijama để mặc thay đổi trong vòng một tháng. Nếu quần áo có dính vết bột dầu là ông loại bỏ luôn “Mình là hoạ sĩ đất Hà thành, dù đang vẽ hay đang bận công việc đến đâu cũng phải ăn vận tinh tươm, sạch sẽ để thể hiện lòng mến khách, trọng khách chứ!”, ông nheo mắt cười nói thế! Mẹ khẽ “vâng” một tiếng nhẹ, trở vào buồng kín đáo đến trước tấm gương chải lại suối tóc dài đen óng rồi khéo cuộn thành búi tóc to sau gáy.

Mẹ kể, có lần mẹ nhận may gấp hai chục chiếc áo gile “trấn thủ” vải xanh màu cỏ úa có trần bông quả trám bên trong phải trả hàng sau 6 ngày. Mẹ ngồi đạp máy khâu đến tận khuya suốt cả tuần lễ. Anh trai tôi vừa học bài, vừa làm nhiệm vụ canh giấc ngủ cho em gái. Tiếng “lạch xạch” bàn đạp vẫn vang lên hàng đêm cần mẫn, đều đều!

Sau này khi trưởng thành, bất kể sống và làm việc nơi đâu, mỗi khi vẳng nghe đâu đây tiếng “lạch xạch” của bàn đạp máy khâu là bước chân tôi như díu lại, lòng chợt bồi hồi, se sắt nỗi nhớ thương mẹ da diết… Khi còn là đứa trẻ chập chững bước đi, tôi nào hay biết gì, cứ leo lên giường ngủ say từ chập tối và trong giấc mơ tiếng máy khâu của mẹ cứ “lạch xạch” đều đều như vỗ về ru tôi theo năm tháng lớn dần, lớn dần!

Rồi đến một đêm đặc biệt! Mẹ kể…

Cả phố dường như không ai muốn đi ngủ! Nước Hồ Gươm chợt thẫm xanh màu huyền thoại! Tháp Bút bên Hồ uy nghiêm, cao vòi vọi khác thường! Cầu Thê Húc cong cong mềm mại như sắp bay lên với dáng hình Rồng Đỏ uốn lượn trên không trung. Mẹ thức suốt đêm may những lá cờ đỏ sao vàng. Anh trai tôi giúp mẹ cắt vải, xếp hình sao vàng năm cánh. Ông hoạ sĩ Tấn Lộc chốc chốc lại gõ cửa khẽ hỏi “Đã may xong chưa?” Bà Tấm chủ cửa hàng Cơm Tám Giò Chả cho con cháu dọn hàng cơm vốn đông khách sớm hơn thường lệ. Bà Tấm vội vã sang nhà mẹ để trả tiền công, rồi lấy về chiếc áo cánh lụa Hàng Vân trắng “mình khô hoa ướt” để sớm mai “diện” ra phố. Quán cà phê Nhân nổi tiếng Hà Thành cũng đang trang trí cửa hàng như chuẩn bị đón khách quí. Đèn lồng treo cửa. Hoa giấy giăng bốn bức tường rực rỡ. Lọ hoa lay ơn màu phấn hồng đứng kiêu sa lộng lẫy trên quầy lễ tân như hãnh diện chờ đợi giờ phút thiêng liêng…

Trong nhà mẹ… Chiếc bàn đạp máy khâu vẫn phát ra âm thanh “lạch xạch” đều đều, nhưng đêm nay nghe có phần hối hả, vui vui khác lạ. Lá cờ đỏ sao vàng cuối cùng đã may xong.

Trời gần sáng!

Mọi nhà đổ ra đường. Cờ hoa như mọc lên từ đất, như đổ xuống từ trời xanh. Quanh khu vực Hồ Gươm, người nối người chen vai sát cánh. Khuôn mặt ai cũng rạng ngời, lấp lánh ánh vàng sao…

Nhớ lại ngày lịch sử đặc biệt Hà Nội đón mừng đoàn quân chiến thắng trở về Giải phóng Thủ đô, sau này mẹ thường thủ thỉ kể với tôi: Hôm đó đông lắm! Không thể nào tìm được chỗ cho con đứng vòng ngoài để nhìn cho rõ đoàn quân, đoàn xe bộ đội đi diễu hành qua các phố. Mà con gái cứ đòi mẹ bế, mẹ vác lên vai thì làm sao mẹ làm được? Mẹ còn vướng víu tà áo dài nhung tím mượt mà, rồi cờ hoa nữa này. Thế là con giận dỗi, dậm chân khóc to “ăn vạ” như mọi khi. Mới lên 5 tuổi mà ương bướng phải biết! Mẹ đang lúng túng không biết xoay sở với con thế nào thì từ xa một chú bộ đội chạy tới, nhấc bổng con lên vai rồi hoà nhập vào đoàn quân đang “trùng trùng như thác” cùng tiến về phía Đài Phun Nước Bờ Hồ. Mẹ chỉ còn một cách là cầm cờ hoa, vội vàng len lỏi qua hàng nghìn người trên hè phố vừa trông, vừa đuổi theo đoàn quân có con gái mẹ trong đó. Mãi đến phố Hàng Đào mới đón được con. Ấy vậy mà trông thấy mẹ, con không sà vào vòng tay mẹ giang rộng chờ đón! Hai bàn tay bé xíu như búp sen, cứ bám chặt vào vai áo chú bộ đội, miệng mếu máo “Con ứ về! Con ứ về!” Mẹ cố gỡ tay con. Miệng cười mà nước mắt chực trào tuôn!

Tôi đã lưu giữ câu chuyện cảm động mẹ kể ngày lịch sử 10 tháng 10 năm 1954 trong suốt hành trang cuộc đời, trên những miền đất tôi từng sống, từng gắn bó ở vị trí, tâm thế của “người chèo đò ngang” đưa các thế hệ học trò qua sông suốt 35 năm với nhiều buồn, vui, được, mất của nghề giáo…

Mẹ qua đời sau hai năm đất nước hoàn toàn thống nhất… Từ thành phố Hồ Chí Minh xa xăm, tôi kịp về gặp mẹ lần cuối. Kỷ vật mẹ nâng niu gìn giữ trong 26 năm trời mẹ run run lưu luyến trao lại cho tôi. Đó là chiếc váy đầm mầu hồng xinh xắn tự tay mẹ cắt may cho con gái út “diện” trong ngày Giải phóng Thủ đô mồng 10 tháng 10 năm 1954. Kỷ vật tuổi thơ tôi gắn liền với hình ảnh anh bộ đội Cụ Hồ giản dị, nhiệt thành mà xiết bao gần gũi thân quen ngày ấy…Dường như đó còn là niềm tự hào và lòng biết ơn sâu xa mà mẹ đã ấp ủ trong lòng suốt tháng năm dài!

Hà Nội trong tôi mãi mãi là ngôi nhà cổ góc phố Hồ Gươm, là hình bóng mẹ với những câu chuyện kể về Người Hà Nội thanh lịch hào hoa, về ký ức tuổi thơ tôi, không bao giờ dứt… Và cả tiếng máy khâu “lạch xạch” đêm đêm vang vẳng đâu đây… Tất cả vẫn vẹn nguyên, đủ đầy, vẫn âm vang tha thiết, lắng sâu như đang hoà nhịp vào thanh âm cuộc sống bình yên, hạnh phúc đã tràn về trên mọi nẻo đường, trên từng đại lộ, ngõ phố của Thủ đô tươi đẹp hôm nay…

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Thị Vân Kim. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Dòng sông huyền thoại
    Hẳn nhiều người dân Hà Nội không biết được Tô Lịch là một dòng sông huyền thoại, huyền thoại cả cái tên của nó, huyền thoại với ngàn năm văn hiến của đất Thăng Long kinh kỳ...
(0) Bình luận
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
  • Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Nơi hội tụ hiền tài
    Tôi bước chân qua cổng Văn Miếu vào một buổi sớm thu, khi nắng vàng vửa trải nhẹ qua từng vòm lá, gió hanh hao đưa theo hương hoa sữa thơm nức góc phố. Không gian lặng như một lời thì thầm của lịch sử, của quá khứ vọng về từ từng phiến gạch rêu phong, từ mái ngói cong vút dáng cổ kính của ngôi trường đại học đầu tiên trong lịch sử nước nhà.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Định vị “vũ khí tư tưởng” trong kỷ nguyên mới
    Chỉ thị số 04-CT/TW ngày 17/3/2026 của Ban Bí thư về “Tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động xuất bản trong tình hình mới” có thể xem là “kim chỉ nam” thể hiện tầm nhìn chiến lược toàn diện của Đảng để mở đường cho ngành xuất bản Việt Nam bứt phá, trở thành một ngành công nghiệp văn hóa - công nghệ mũi nhọn trong kỷ nguyên số, vươn tầm khu vực và thế giới.
  • Không gian "Âm nhạc cuối tuần": Gọi ký ức về từ những mùa hoa
    Những ngày cuối tháng Ba, khi Hà Nội bước vào mùa loa kèn, Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ lại trở thành một điểm hẹn đặc biệt của công chúng. Không gian ấy trong khuôn khổ chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 29/3 không chỉ có âm nhạc, mà còn được bao phủ bởi sắc trắng tinh khôi của hàng nghìn bông hoa loa kèn, tạo nên một trải nghiệm văn hóa giàu cảm xúc – nơi thính giác và thị giác cùng thăng hoa. Mỗi mùa hoa Hà Nội chỉ kéo dài một đến hai tháng, nhưng cũng đủ để đánh thức hoài niệm trong mỗi người
  • Live Concert “Hà Nội bình yên”: Chạm tới chiều sâu cảm xúc
    Tối 28/3, tại Nhà Bát Giác bên Hồ Hoàn Kiếm, Live Concert “Hà Nội bình yên” đã mang đến một không gian nghệ thuật cộng đồng giàu cảm xúc, nơi âm nhạc trở thành nhịp cầu kết nối hàng nghìn khán giả.
  • Lễ hội truyền thống Bình Đà Xuân Bính Ngọ 2026: Tôn vinh Quốc Tổ Lạc Long Quân, lan tỏa giá trị cội nguồn dân tộc
    Lễ hội truyền thống Bình Đà Xuân Bính Ngọ năm 2026 - Di sản văn hóa phi vật thể cấp quốc gia sẽ diễn ra từ ngày 13/4 đến 22/4/2026 tại xã Bình Minh (Hà Nội), với nhiều hoạt động văn hóa, tâm linh đặc sắc, tôn vinh Đức Quốc Tổ Lạc Long Quân và lan tỏa giá trị “uống nước nhớ nguồn” của dân tộc Việt Nam.
  • Khôi phục Lễ hội Văn hóa dân gian đường phố tại Lễ Giỗ Tổ Hùng Vương 2026
    Năm 2026, tại lễ Giỗ Tổ Hùng Vương và Tuần Văn hóa - Du lịch đất Tổ năm Bính Ngọ 2026, tỉnh Phú Thọ sẽ khôi phục Lễ hội văn hóa dân gian đường phố, kết nối với chương trình “Sắc màu du lịch” và công diễn các tiết mục xuất sắc tại Liên hoan Văn nghệ quần chúng, tạo chuỗi hoạt động văn hóa-nghệ thuật liên hoàn phục vụ nhân dân và du khách.
Đừng bỏ lỡ
Thanh âm ngày ấy
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO